Không Phụ Đời Này/Chương 21C. 21
20px

Trong lòng ngập tràn biết ơn.

Tôi may mắn biết bao.

Khi cuối cùng đã lựa chọn một người đàn ông.

Có trái tim rộng lượng.

Biết thấu hiểu.

Và biết tôn trọng người khác.

Anh ấy chưa từng xem tôi là vật sở hữu của mình.

Cũng không vì quá khứ của tôi mà mang lòng khúc mắc.

Điều anh ấy yêu.

Là con người hoàn chỉnh của tôi.

Bao gồm quá khứ.

Bao gồm những vết thương.

Bao gồm tất cả mọi thứ thuộc về tôi.

Đó mới là tình yêu thật sự lành mạnh và trưởng thành.

Kể từ ngày đó.

Cái tên Lưu Bái.

Thật sự biến mất khỏi thế giới của tôi.

Tôi không biết anh ta đã đi đâu.

Đang sống cuộc đời như thế nào.

Nhưng tôi hy vọng.

Anh ta có thể tìm được sự bình yên trong lòng như những gì đã viết trong thư.

Cuộc đời.

Giống như một chuyến tàu chỉ đi một chiều.

Có người lên tàu.

Cũng có người xuống tàu.

Người có thể đồng hành cùng bạn đến tận điểm cuối.

Vô cùng ít ỏi.

Đa số.

Chỉ là khách qua đường trong cuộc đời nhau.

Có người mang đến tổn thương và bài học.

Có người mang đến ấm áp và sức mạnh.

Nhưng dù thế nào.

Họ đều góp phần tạo nên cuộc đời trọn vẹn của bạn.

Điều chúng ta nên làm.

Là biết ơn những người từng sưởi ấm mình.

Tha thứ cho những người từng làm mình tổn thương.

Sau đó.

Mang theo tình yêu và lòng dũng cảm.

Tiếp tục bước về phía trước.

Năm Noãn Noãn lên năm tuổi.

Phòng thí nghiệm khoa học sự sống của chúng tôi đón nhận một tin tức chấn động.

Loại thuốc điều trị đích dành cho ung thư phổi.

Do chúng tôi tự nghiên cứu và phát triển.

Đã hoàn thành xuất sắc giai đoạn thử nghiệm lâm sàng thứ ba.

Hiệu quả điều trị.

Cùng độ an toàn.

Đều vượt xa những loại thuốc cùng dòng đang có trên thị trường quốc tế.

Quan trọng hơn.

Chi phí của nó.

Chỉ bằng một phần mười thuốc nhập khẩu.

Điều đó đồng nghĩa với việc.

Vô số gia đình bình thường.

Từng tuyệt vọng vì không đủ khả năng chi trả tiền thuốc.

Sẽ có cơ hội được sống lại.

Tin tức vừa công bố.

Cả thế giới lập tức chấn động.

Danh tiếng của Thanh Vân Capital.

Đạt tới đỉnh cao chưa từng có.

Còn tôi.

Với tư cách người phụ trách cao nhất của dự án.

Một lần nữa trở thành tâm điểm dưới ánh đèn sân khấu.

Vô số danh hiệu.

Và giải thưởng.

Liên tiếp tìm đến.

Tôi được bình chọn là “Người phụ nữ xuất sắc nhất năm”.

Là “Nhân vật có tầm ảnh hưởng nhất toàn cầu”.

Truyền thông xây dựng tôi thành một nữ thần hoàn hảo.

Hội tụ trí tuệ.

Tài sản.

Nhan sắc.

Và lòng nhân ái.

Nhưng tôi hiểu rất rõ.

Tôi không phải thần.

Tôi chỉ là một người phụ nữ bình thường.

Từng phạm sai lầm.

Từng bị tổn thương.

Cuối cùng chọn đúng con đường.

Và kiên trì bước tiếp trên con đường ấy.

Trong buổi tiệc mừng chiến thắng.

Tôi bước lên sân khấu phát biểu.

Đứng trên bục cao.

Nhìn xuống những gương mặt đầy kích động và kính trọng phía dưới.

Ánh mắt tôi xuyên qua đám đông.

Dừng lại trên người đàn ông đang ngồi ở hàng ghế đầu.

Người luôn nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng nhất.

Cũng tự hào nhất.

Anh ấy là chồng tôi.

Trang Hành.

Tôi cầm lấy micro.

Chậm rãi nói:

“Rất nhiều người nói tôi là một huyền thoại.”

“Nhưng tôi muốn nói.”

“Trên đời này không có huyền thoại nào sinh ra đã là huyền thoại.”

“Đằng sau mọi huyền thoại.”

“Đều không thể thiếu tình yêu và sự ủng hộ.”

“Hôm nay.”

“Người tôi muốn cảm ơn nhất.”

“Không phải chính bản thân mình.”

“Mà là chồng tôi.”

“Anh Trang Hành.”

“Chính anh ấy.”

“Đã chỉ đường cho tôi vào lúc tôi mờ mịt nhất.”

“Chính anh ấy.”

“Đã cho tôi một bờ vai vững chắc nhất.”

“Vào những ngày tôi yếu đuối nhất.”

“Chính anh ấy.”

“Đã vô điều kiện ủng hộ mọi ước mơ của tôi.”

“Dù trong mắt người khác.”

“Những giấc mơ ấy điên rồ và viển vông đến thế nào.”

“Chính anh ấy.”

“Đã giúp tôi trở thành con người của ngày hôm nay.”

“Vì thế.”

“Vinh dự này không chỉ thuộc về riêng tôi.”

“Nó thuộc về cả hai chúng tôi.”

Sau khi tôi dứt lời.

Tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy.

Tôi nhìn về phía Trang Hành.

Anh ấy đứng dậy.

Khóe mắt đỏ hoe.

Rồi cúi người thật sâu về phía tôi.

Cũng là cúi người trước tất cả mọi người có mặt.

Khoảnh khắc ấy.

Tình yêu của chúng tôi.

Được cả thế giới chứng kiến.

Và cũng chính vào giây phút đó.

Tôi cuối cùng đã hiểu ra.

Tình yêu đẹp nhất.

Không phải là ai thành tựu ai.

Mà là hai người cùng dìu dắt nhau.

Nâng đỡ nhau.

Thành tựu lẫn nhau.

Để rồi cuối cùng.

Cùng trở thành phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình.

Sau khi loại thuốc mới được đưa ra thị trường.

Nó nhanh chóng đạt được thành công vang dội.

Chúng tôi không lợi dụng điều đó để theo đuổi lợi nhuận khổng lồ.

Mà luôn kiên trì với chiến lược giá hợp lý.

Đồng thời hợp tác sâu rộng với hệ thống bảo hiểm y tế quốc gia.

Để bảo đảm mọi bệnh nhân cần thuốc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...