Đều có thể mua được thuốc.
Cùng lúc đó.
Chúng tôi trích một phần lớn lợi nhuận từ việc bán thuốc.
Đưa vào “Quỹ Hỗ trợ Bệnh nhân Ung thư”.
Nhằm giúp những bệnh nhân có hoàn cảnh khó khăn vượt qua giai đoạn gian nan nhất.
“Thành đạt rồi thì giúp đỡ thiên hạ.”
Đó là tâm nguyện ban đầu tôi từng đặt ra.
Khi sáng lập Thanh Vân Capital.
Ngày hôm nay.
Tôi đang từng bước thực hiện lời hứa của chính mình.
Thành công trong sự nghiệp không khiến tôi lơ là gia đình.
Ngược lại.
Tôi càng trân trọng hơn những khoảng thời gian được ở bên người thân.
Tôi từ chối những cuộc xã giao không cần thiết.
Mỗi ngày đều về nhà đúng giờ.
Ăn cơm cùng Noãn Noãn.
Kể chuyện trước khi ngủ cho con nghe.
Cuối tuần.
Gia đình ba người sẽ cùng nhau đi dã ngoại.
Tham quan bảo tàng khoa học.
Hoặc ra biển ngắm bình minh.
Tôi hy vọng con gái mình.
Có thể lớn lên trong môi trường tràn ngập tình yêu thương và sự đồng hành.
Tôi không muốn con phải lặp lại những tiếc nuối của tuổi thơ tôi.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Năm tháng bình yên như nước chảy.
Chớp mắt.
Noãn Noãn đã trưởng thành thành một thiếu nữ xinh đẹp.
Con bé thừa hưởng những ưu điểm của cả tôi và Trang Hành.
Thông minh.
Kiên cường.
Điềm đạm.
Lương thiện.
Là niềm tự hào lớn nhất của chúng tôi.
Vào sinh nhật lần thứ năm mươi của tôi.
Trang Hành và Noãn Noãn đã dành cho tôi một bất ngờ thật lớn.
Hai người họ giấu tôi.
Âm thầm làm thành một bộ phim tài liệu.
Ghi lại toàn bộ hành trình của tôi trong suốt những năm qua.
Từ những ngày gian khổ gây dựng Thanh Vân Capital.
Đến khoảng thời gian ẩn danh tìm kiếm cuộc sống bình thường trong hoang mang và lạc lối.
Từ lúc tỉnh ngộ sau phản bội.
Đến khi mạnh mẽ quay trở lại đỉnh cao.
Dẫn dắt công ty bước vào thời kỳ huy hoàng.
Từ tâm nguyện làm từ thiện.
Dùng khoa học công nghệ để thay đổi thế giới.
Đến cuộc sống gia đình ấm áp.
Tận hưởng niềm vui bên chồng con.
Tất cả đều được ghi lại chân thực.
Ở đoạn cuối bộ phim.
Giọng nói của Noãn Noãn vang lên.
Trong trẻo.
Chân thành.
Đầy cảm xúc.
“Trong mắt rất nhiều người.”
“Mẹ con, Tô Vị.”
“Là một huyền thoại.”
“Là một nữ cường nhân.”
“Là một nữ thần không gì không làm được.”
“Nhưng trong lòng con.”
“Mẹ chỉ đơn giản là mẹ của con.”
“Mẹ sẽ vui vẻ như một đứa trẻ.”
“Khi thấy con đứng nhất trong kỳ thi.”
“Mẹ sẽ thức trắng cả đêm.
”
“Canh bên giường mỗi khi con bị ốm.”
“Mẹ dạy con phải sống lương thiện.”
“Chính trực.”
“Và có ước mơ.”
“Mẹ dùng cả cuộc đời mình.”
“Để cho con thấy phụ nữ có thể sống rực rỡ đến thế nào.”
“Mẹ có thể là một nữ vương tung hoành khắp thương trường.”
“Cũng có thể là một người vợ.”
“Một người mẹ dịu dàng.”
“Mẹ có năng lực chinh phục thế giới.”
“Cũng có tấm lòng để khiến thế giới trở nên tốt đẹp hơn.”
“Mẹ.”
“Cảm ơn mẹ đã cho con nhìn thấy giới hạn đẹp đẽ nhất mà một người phụ nữ có thể đạt tới.”
“Mẹ mãi mãi là siêu anh hùng trong lòng con.”
“Chúc mừng sinh nhật.”
“Người mẹ mà con yêu nhất.”
Bộ phim kết thúc.
Đèn trong hội trường sáng lên.
Tôi đã khóc từ lúc nào không hay.
Tôi chưa từng nghĩ.
Trong lòng con gái.
Mình lại là hình tượng như vậy.
Khoảnh khắc ấy.
Mọi nỗ lực.
Mọi kiên trì của tôi suốt cuộc đời.
Đều nhận được phần thưởng xứng đáng nhất.
Trang Hành và Noãn Noãn cùng bước tới.
Một người đứng bên trái.
Một người đứng bên phải.
Ôm lấy tôi thật chặt.
“Chúc mừng sinh nhật, bà xã.”
“Chúc mừng sinh nhật mẹ!”
Tôi ôm lấy chồng và con gái.
Cảm nhận hơi ấm từ họ truyền sang.
Trong lòng tràn ngập cảm giác viên mãn và hạnh phúc chưa từng có.
Cuộc đời tôi.
Từng có những vực sâu.
Từng có những đau đớn.
Nhưng cuối cùng.
Tôi có được tình yêu chân thành.
Có được tình thân ấm áp.
Có được một sự nghiệp đầy ý nghĩa.
Đến đây.
Cuộc đời tôi đã không còn điều gì phải tiếc nuối.
Khi Noãn Noãn dần lớn lên.
Con bé bắt đầu tò mò về quá khứ của tôi.
Một ngày nọ.
Con vô tình tìm thấy bức tranh mà Lưu Bái từng gửi.
“Mom.”
“Bức tranh này là ai vẽ vậy ạ?”
“Đẹp quá.”
Con bé chỉ vào chữ ký “Bái” ở góc phải bên dưới.
Hiếu kỳ hỏi.
Tôi nhìn bức tranh.
Màu sắc trên đó vẫn tươi sáng như ngày nào.
Sau một hồi im lặng.
Tôi quyết định kể cho con nghe câu chuyện năm xưa.
Tôi kéo con ngồi xuống bên cạnh mình.
Bắt đầu kể từ cuộc hôn nhân thất bại ấy.
Tôi không tô hồng bản thân.
Cũng không bôi xấu người khác.
Chỉ khách quan kể lại.
Về quãng thời gian đã thay đổi cả cuộc đời tôi.
Tôi kể về sự ngây thơ và yếu đuối của Lưu Bái.
Về sự cay nghiệt và thực dụng của Trương Ngọc Phân.
Và cả sự kiêu ngạo, ngu muội của những người nhà họ Lưu.
Tôi kể cho con nghe về sự sỉ nhục trong buổi tiệc gia đình.
Về màn phản công khi bị dồn đến đường cùng của tôi.
Chaporia
Bình Luận (0)