Cô ta bị chặn ở sảnh tập đoàn Tạ thị.
Khi tôi xuống lầu, cô ta đã không còn dáng vẻ trong trẻo như trước.
Tóc tai rối bời, mắt sưng đỏ, sắc mặt trắng bệch.
Vừa nhìn thấy tôi, cô ta lập tức lao tới nhưng bị bảo vệ ngăn lại.
“Lâm Tình!”
“Chị hài lòng chưa?”
“Tôi đã mất tất cả rồi!”
Tôi đứng cách cô ta vài bước.
“Chưa.”
Cô ta sững lại.
Tôi nhìn cô ta.
“Cô mới chỉ mất những thứ vốn không thuộc về cô.”
“Danh tiếng ăn cắp của tôi.”
“Sự nghiệp giẫm lên tôi mà có.”
“Người đàn ông cô dùng thủ đoạn cướp được.”
“Cô gọi đó là tất cả à?”
Thẩm Thanh Nhi bật khóc.
“Chị rõ ràng đã có Tạ Trầm rồi!”
“Chị đã sống tốt như vậy, vì sao còn phải quay về hủy hoại tôi?”
Tôi thấy câu này thật buồn cười.
“Vì tôi sống tốt nên những gì cô làm năm đó có thể xóa sạch sao?”
“Thẩm Thanh Nhi, tôi sống tốt là vì tôi liều mạng bò ra khỏi vũng bùn.”
“Không phải vì cô nhân từ tha cho tôi.”
Cô ta cắn môi, ánh mắt dần trở nên oán độc.
“Chị tưởng Tạ Trầm thật lòng yêu chị sao?”
“Loại đàn ông như anh ta chỉ xem chị là công cụ thôi.”
“Chị đừng tưởng mình thắng.”
“Rồi sẽ có ngày chị bị bỏ rơi giống như tôi.”
Tôi còn chưa đáp, giọng Tạ Trầm đã vang lên sau lưng.
“Cô Thẩm, cô đánh giá tôi bằng tiêu chuẩn của Cố Dật thì hơi xúc phạm tôi rồi.”
Thẩm Thanh Nhi cứng đờ.
Tạ Trầm đi đến bên cạnh tôi.
Anh nhìn cô ta, ánh mắt lạnh lùng.
“Lâm Tình không phải công cụ.”
“Cô ấy là người tôi chọn.”
“Cũng là người nhà họ Tạ thừa nhận.”
“Còn cô, tốt nhất nên để dành sức giải thích với luật sư.”
Thẩm Thanh Nhi lùi lại một bước, cuối cùng ngồi sụp xuống đất.
Tôi không nhìn cô ta thêm nữa.
Có những người luôn nghĩ nước mắt của mình là vũ khí.
Nhưng khi sự thật phơi bày, nước mắt chỉ còn là bằng chứng của sự thảm hại.
Tháng tiếp theo, vụ việc của tôi trở thành chủ đề lớn trong giới y khoa.
Nhiều cơ quan truyền thông muốn phỏng vấn.
Tôi từ chối phần lớn.
Chỉ nhận lời một chương trình chuyên môn.
Trong buổi phỏng vấn, người dẫn chương trình hỏi tôi:
“Bác sĩ Lâm, sau những chuyện này, cô có từng hối hận vì đã chọn ngành y không?”
Tôi im lặng vài giây.
Sau đó đáp:
“Tôi từng hối hận vì đã tin sai người.”
“Từng hối hận vì không bảo vệ bản thân sớm hơn.”
“Nhưng tôi chưa từng hối hận vì trở thành bác sĩ.”
“Dao mổ có thể bị đặt vào tay người sai, nhưng y học không sai.”
“Tôi quay về không chỉ để đòi lại công bằng cho mình, mà còn để chứng minh một điều.”
“Một bác sĩ có thể bị vu oan, bị hạ nhục, bị đẩy ra khỏi ngành.”
“Nhưng chỉ cần cô ấy không buông tay, một ngày nào đó cô ấy vẫn có thể tự mình bước trở lại phòng phẫu thuật.”
Sau buổi phỏng vấn ấy, rất nhiều sinh viên y khoa gửi thư cho tôi.
Họ nói họ từng sợ hãi trước những bất công trong ngành.
Họ nói cảm ơn tôi vì đã không im lặng.
Tôi đọc từng bức thư, đột nhiên cảm thấy những năm tháng gian nan kia cuối cùng cũng có chút ý nghĩa.
Không lâu sau, Tạ thị công bố thành lập trung tâm nghiên cứu y sinh mới trong nước.
Tôi là người phụ trách chuyên môn.
Ngày ký hợp đồng hợp tác, bệnh viện cũ của tôi cũng cử người tới.
Người đại diện mới là một viện trưởng trẻ, thái độ rất khiêm tốn.
Ông ta nói hy vọng có thể mời tôi trở lại giảng dạy chuyên đề.
Tôi đồng ý.
Không phải vì tha thứ.
Mà vì nơi đó còn có nhiều bác sĩ trẻ vô tội.
Tôi không muốn họ tiếp tục lớn lên trong một môi trường chỉ biết che đậy và hy sinh người yếu thế.
Buổi giảng đầu tiên, hội trường chật kín người.
Tôi đứng trên bục, nhìn xuống những gương mặt trẻ tuổi.
Bất chợt nhìn thấy Cố Dật đứng ở hàng cuối.
Anh ta không còn mặc áo blouse.
Chỉ mặc áo sơ mi xám, cả người gầy gò tiều tụy.
Sau khi bị xử lý kỷ luật, anh ta đã rời khỏi bệnh viện.
Danh tiếng sụp đổ, hôn nhân tan vỡ, nhà họ Cố cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Nghe nói ông Cố tức đến nhập viện.
Nghe nói Thẩm Thanh Nhi trong quá trình điều tra vẫn không ngừng đổ lỗi cho anh ta.
Nghe nói Cố Dật cuối cùng cũng hiểu cảm giác bị người mình bảo vệ phản bội là thế nào.
Nhưng những chuyện đó đã không còn liên quan đến tôi.
Buổi giảng kết thúc, sinh viên vây quanh hỏi tôi rất nhiều vấn đề chuyên môn.
Tôi kiên nhẫn trả lời từng câu.
Khi đám đông tản đi, Cố Dật vẫn đứng ở cuối hành lang.
Anh ta nhìn tôi, giống như muốn nói gì đó.
Tôi định đi ngang qua.
Anh ta khàn giọng gọi:
“Lâm Tình.”
Lần này, anh ta không gọi tôi là Tiểu Tình nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)