20px

Tôi dừng lại.

Cố Dật cúi đầu, lấy từ trong túi ra một chiếc nhẫn.

Chiếc nhẫn năm đó anh từng đeo vào tay tôi.

Tôi đã ném nó vào ngăn kéo, không biết vì sao sau này lại rơi vào tay anh ta.

“Anh giữ nó ba năm.”

“Anh luôn nghĩ chỉ cần em trở về, anh sẽ tự tay đeo lại cho em.”

Anh ta cười khổ.

“Bây giờ mới biết, có những thứ mất rồi thì không thể quay lại.”

Tôi nhìn chiếc nhẫn.

Viên kim cương vẫn sáng.

Nhưng trong mắt tôi, nó chẳng khác gì một món đồ cũ phủ bụi.

“Cố Dật, vứt đi.”

Anh ta run lên.

Tôi bình tĩnh nói:

“Đừng giữ thứ khiến anh tự cảm động nữa.”

“Giữa chúng ta không có kỷ vật.”

“Chỉ có bài học.”

Nói xong, tôi rời đi.

Sau lưng truyền đến tiếng kim loại rơi xuống đất.

Rất nhẹ.

Nhưng tôi không quay đầu.

Bên ngoài trời đã tạnh mưa.

Tạ Trầm đứng cạnh xe chờ tôi.

Thấy tôi đi ra, anh mở cửa xe, động tác tự nhiên như đã làm rất nhiều lần.

Tôi ngồi vào xe.

Anh nhìn tôi.

“Khó chịu không?”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

“Chỉ thấy nhẹ nhõm.”

Tạ Trầm khẽ cong môi.

“Vậy đi ăn mừng?”

Tôi nhìn anh.

“Ăn gì?”

“Em chọn.”

Tôi hơi khựng lại.

Ba năm kết hôn, anh rất ít khi gọi tôi là “em”.

Quan hệ giữa chúng tôi luôn nằm ở ranh giới lịch sự và thân mật.

Nhưng gần đây, ranh giới ấy dường như càng lúc càng mờ.

Tôi quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, che đi khóe môi đang cong lên.

“Lẩu đi.”

“Được.”

Xe chạy qua con đường ướt nước mưa.

Ánh đèn thành phố kéo thành từng vệt dài ngoài cửa kính.

Tôi bỗng nhớ lại ngày rời khỏi nơi này ba năm trước.

Khi đó tôi kéo vali, cả người đầy thương tích, trong lòng chỉ còn một mảnh hoang tàn.

Tôi từng nghĩ đời mình đã kết thúc.

Nhưng hóa ra không phải.

Có những đoạn đường nhìn như vực sâu, chỉ là vì mình đang đứng trong bóng tối.

Chỉ cần còn sống, còn bước tiếp, một ngày nào đó sẽ nhìn thấy ánh sáng.

Vài tháng sau, phiên tòa đầu tiên mở ra.

Thẩm Thanh Nhi bị kết án vì hành vi vu cáo, xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ và làm giả chứng cứ.

Diệp San cùng một số người liên quan cũng nhận hình phạt tương ứng.

Bệnh viện phải bồi thường tổn thất danh dự và kinh tế cho tôi.

Cố Dật bị xử lý dân sự, đồng thời bị cấm đảm nhiệm các vị trí chuyên môn quan trọng trong một thời gian dài.

Ngày tòa tuyên án, tôi ngồi ở hàng ghế nguyên đơn, bình tĩnh nghe từng kết luận.

Thẩm Thanh Nhi bật khóc đến gần như ngất đi.

Cố Dật ngồi phía sau, từ đầu đến cuối chỉ nhìn tôi.

Nhưng tôi không nhìn lại.

Khi rời khỏi tòa, rất nhiều phóng viên vây tới.

“Bác sĩ Lâm, cô có gì muốn nói với những người từng tổn thương cô không?”

Tôi dừng bước.

Ống kính chĩa về phía tôi.

Tôi im lặng một lát rồi nói:

“Không có.”

“Người làm sai nên nghe phán quyết của pháp luật.”

“Không cần nghe lời tôi.”

Phóng viên lại hỏi:

“Vậy cô có tha thứ cho họ không?”

Tôi nhìn vào ống kính.

“Không.”

“Tôi không tha thứ.”

“Nhưng tôi cũng không còn sống vì hận họ.”

“Đó là hình phạt lớn nhất dành cho họ.”

Bởi từ nay về sau, tên của họ sẽ chỉ xuất hiện trong hồ sơ thất bại của chính họ.

Còn cuộc đời tôi sẽ tiếp tục đi về phía trước.

Sau phiên tòa, tôi cùng Tạ Trầm trở về nhà.

Căn nhà của chúng tôi ở tầng cao, cửa sổ sát đất nhìn xuống cả thành phố.

Trên bàn ăn có một bó hoa nhỏ.

Không phải hoa hồng đỏ nồng nặc như ở sân bay.

Mà là hoa linh lan trắng.

Tôi nhìn bó hoa, hơi bất ngờ.

“Anh mua à?”

Tạ Trầm tháo cà vạt, giọng bình thản.

“Ừ.”

“Hôm nay em thắng kiện.”

Tôi cúi đầu ngửi nhẹ.

Mùi hương rất nhạt.

Dịu dàng hơn nhiều so với hoa hồng.

“Cảm ơn.”

Tạ Trầm nhìn tôi một lúc.

“Lâm Tình.”

“Ừ?”

“Thỏa thuận hôn nhân của chúng ta sắp hết hạn.”

Tay tôi khựng lại.

Đúng vậy.

Ba năm trước chúng tôi ký một thỏa thuận.

Sau khi tôi ổn định sự nghiệp và anh xử lý xong chuyện nhà họ Tạ, cả hai có thể kết thúc cuộc hôn nhân này bất cứ lúc nào.

Tôi đặt bó hoa xuống, cố giữ giọng bình tĩnh.

“Anh muốn ly hôn à?”

Tạ Trầm nhìn tôi.

“Không muốn.”

Tim tôi đập lệch một nhịp.

Anh bước tới gần hơn.

Ánh mắt vẫn trầm tĩnh như mọi khi, nhưng giọng nói lại nghiêm túc hơn bất kỳ lần nào.

“Trước đây kết hôn là thỏa thuận.”

“Nhưng bây giờ tôi muốn hỏi em một lần nữa.”

“Lâm Tình, em có muốn tiếp tục làm vợ tôi không?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...