“Là sự mạnh mẽ thật sự.”
“Mình rất cảm ơn bố mình.”
“Vì đã để mình quen biết cậu.”
“Bởi sau khi quen cậu.”
“Mình mới biết.”
“Hóa ra có người có thể cố gắng và dũng cảm sống như thế.”
Tôi nhìn vào mắt anh.
Trong đôi mắt ấy phản chiếu ánh đèn trên mặt sông.
Lấp lánh như đang cất giấu cả một dải ngân hà.
“Đừng nói cảm động như vậy.”
“Mình chịu không nổi đâu.”
Tôi quay mặt đi.
Giả vờ ngắm cảnh sông.
Chu Nghiễn bật cười.
Tiếng cười tan vào gió đêm.
Trong trẻo như tiếng chuông gió.
Chúng tôi tiếp tục đi dọc bờ sông.
Không ai nói gì nữa.
Nhưng cũng chẳng ai cảm thấy ngượng ngùng.
Loại ăn ý này rất hiếm.
Không phải mối quan hệ nào cũng có thể đạt tới.
Không cần nói quá nhiều.
Mà vẫn hiểu nhau.
Đi được chừng nửa tiếng.
Chu Nghiễn bỗng lên tiếng:
“Lộc Khê.”
“Mình đã nói với bố một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Mình nói.”
“Mình muốn theo đuổi cậu.”
Tim tôi như lỡ mất một nhịp.
“Bố cậu nói sao?”
“Ông ấy bảo.”
‘Thằng nhóc nhà con không xứng với người ta.’
‘Nhưng nếu thật lòng thích.’
‘Thì phải đối xử thật tốt với người ta.’
Tôi không nhịn được bật cười.
Cười đến mức vành mắt lại đỏ lên.
“Vậy cậu thấy mình có xứng không?”
Tôi hỏi.
Chu Nghiễn nhìn tôi.
Nghiêm túc suy nghĩ một lúc.
Rồi trả lời:
“Không xứng.”
“Nhưng mình có thể cố gắng.”
Gió sông rất lớn.
Thổi tung mái tóc tôi.
Tôi đưa tay vuốt lại tóc.
Nhìn gương mặt nghiêm túc của anh.
Đột nhiên cảm thấy.
Thành phố này dường như không còn rộng lớn như trước.
Cuộc sống này cũng không còn quá khó khăn như trước.
“Vậy thì cố gắng đi.”
Tôi nói.
Chu Nghiễn sững người.
Sau đó bật cười.
Nụ cười rạng rỡ như một đứa trẻ vừa nhận được món đồ mình yêu thích nhất.
Chúng tôi đứng bên bờ sông.
Nhìn dòng nước lặng lẽ chảy qua thành phố.
Nhìn từng ngọn đèn sáng lên ở hai bên bờ.
Nhìn những vì sao dần hiện ra trên bầu trời.
Đêm ấy rất bình thường.
Nhưng với tôi và Chu Nghiễn.
Đó là một khởi đầu.
Khởi đầu của một mối quan hệ mới.
Khởi đầu của một cuộc sống mới.
Khởi đầu của một Thẩm Lộc Khê hoàn toàn mới.
Chương 9
Những ngày sau đó trôi qua rất nhanh.
Mà cũng rất trọn vẹn.
Trong công việc.
Tôi thuận lợi vượt qua kỳ tuyển chọn quản lý dự án.
Chính thức được thăng chức.
Dưới quyền có một nhóm năm người.
Áp lực lớn hơn trước rất nhiều.
Nhưng cảm giác thành tựu cũng nhiều hơn.
Mỗi lần dẫn cả nhóm giải quyết được một vấn đề khó.
Mỗi lần nghe khách hàng nói:
“Quản lý Thẩm, các cô làm rất tốt.”
Tôi đều cảm thấy.
Những nỗ lực suốt bao năm qua hoàn toàn xứng đáng.
Về tình cảm.
Chu Nghiễn quả thật bắt đầu theo đuổi tôi.
Không phải kiểu theo đuổi ồn ào, náo nhiệt.
Mà là sự đồng hành lâu dài như nước chảy thành sông.
Mỗi sáng gửi một tin nhắn chào buổi sáng.
Cuối tuần dẫn tôi đi ăn món ngon.
Tăng ca muộn thì đến đón tôi tan làm.
Trời mưa thì mang ô đến.
Những chuyện nhỏ bé ấy.
Thoạt nhìn chẳng có gì đặc biệt.
Nhưng tích góp lại.
Lại trở thành một sức mạnh khiến người ta yên lòng.
Trước đây tôi luôn nghĩ.
Tình yêu phải là thứ mãnh liệt.
Phải là non thề biển hẹn.
Phải là rung động đến kinh thiên động địa.
Nhưng bây giờ tôi mới nhận ra.
Tình yêu thật sự lại rất bình dị.
Là cảm giác không cần cố gắng duy trì.
Không cần lo sợ đánh mất.
Là sự chắc chắn vững vàng.
Giống như lời Chu Nghiễn từng nói:
“Mình không cần cậu trở thành ai cả.”
“Cậu cứ là chính cậu.”
“Như vậy đã rất tốt rồi.”
Bên phía bà ngoại.
Tin tức lúc tốt lúc xấu.
Mâu thuẫn giữa cậu và Thẩm Kiến Quốc vẫn chưa hoàn toàn hóa giải.
Nhưng cũng không tiếp tục căng thẳng thêm.
Thẩm Kiến Quốc tìm được việc làm.
Làm kỹ thuật viên tại một công ty mạng ở huyện.
Lương không cao.
Nhưng đủ để tự lo cho bản thân.
Mợ đã xóa bài đăng trên vòng bạn bè.
Tuy thỉnh thoảng vẫn bóng gió vài câu trong nhóm họ hàng.
Nhưng tôi không còn đáp lại nữa.
Không phải vì sợ.
Mà vì không đáng.
Đời người rất ngắn.
Đừng lãng phí thời gian cho những người và những chuyện không xứng đáng.
Giữa tháng Bảy, vào một cuối tuần.
Tôi về quê một chuyến.
Nhưng không phải về nhà bà ngoại.
Mà là trở về căn nhà cũ nơi mẹ từng sống.
Sau khi mẹ mất.
Căn nhà ấy vẫn luôn bỏ không.
Cậu nói sẽ giúp tôi trông nom.
Nhưng chưa từng cho ai thuê.
Tôi đứng trước cửa.
Lấy ra chiếc chìa khóa đã hoen gỉ.
Loay hoay rất lâu mới mở được cửa.
Mọi thứ trong nhà vẫn giữ nguyên như mười năm trước.
Bộ sofa kiểu cũ.
Những tấm rèm đã bạc màu.
Chiếc tủ lạnh cũ kỹ đặt ở góc tường.
Trên cánh tủ vẫn dán ảnh thẻ của tôi hồi học cấp ba.
Trên bàn trà trong phòng khách có một khung ảnh.
Là ảnh chụp chung của tôi và mẹ.
Trong ảnh.
Tôi buộc tóc đuôi ngựa.
Cười vô tư không chút lo nghĩ.
Mẹ vòng tay ôm lấy vai tôi.
Nụ cười dịu dàng mà mãn nguyện.
Tôi cầm khung ảnh lên.
Nhẹ nhàng lau lớp bụi bên trên.
“Mẹ.”
“Con về rồi.”
Căn phòng yên tĩnh đến lạ.
Chỉ có tiếng ve ngoài cửa sổ.
Kêu hết đợt này đến đợt khác.
Không biết mệt mỏi.
Tôi bắt đầu dọn dẹp căn nhà.
Thứ nên bỏ thì bỏ.
Thứ nên giữ thì giữ.
Thứ cần lau thì lau.
Thứ cần sửa thì sửa.
Trong tủ quần áo của mẹ.
Tôi tìm thấy một chiếc áo bông cũ.
Trong túi áo có một lá thư.
Chaporia
Bình Luận (0)