20px

Phòng khách vốn không lớn.

Bị mọi người ngồi kín chỗ.

Con gái nằm trong lòng bà ngoại.

Không khóc cũng không quấy.

Đôi mắt đen láy như hai quả nho.

Hiếu kỳ nhìn thế giới xa lạ này.

Mợ ghé lại.

Ngắm nghía rất lâu.

Rồi nói:

“Đứa bé này giống Lộc Khê đấy.”

“Đặc biệt là đôi mắt.”

“Y hệt luôn.”

Cậu ngồi bên cạnh bổ sung:

“Giống Tú Lan.”

“Đôi mắt của Lộc Khê cũng giống hệt chị Tú Lan.”

Nhắc đến mẹ.

Mọi người đều im lặng trong giây lát.

Bố Chu Nghiễn lên tiếng phá vỡ sự yên tĩnh.

“Nếu Tú Lan nhìn thấy đứa bé này.”

“Chắc chắn sẽ vui đến mức không khép miệng lại được.”

Tôi ôm con gái.

Nhìn gương mặt nhỏ nhắn hồng hào của con.

Thầm nói trong lòng:

Mẹ à.

Đây là cháu gái của mẹ.

Con bé tên là Thẩm Niệm.

“Niệm” trong “niệm niệm bất vong”.

Cũng là “niệm” trong nhớ nhung.

Con sẽ để con bé nhớ rằng.

Nó có một người bà ngoại tên Thẩm Tú Lan.

Là một người vô cùng lương thiện.

Vô cùng ấm áp.

Và vô cùng xứng đáng được ghi nhớ.

Tiệc đầy tháng rất đơn giản.

Mọi người cùng ăn một bữa cơm.

Trò chuyện đôi câu.

Chụp rất nhiều ảnh.

Bà ngoại ôm chắt gái không nỡ buông tay.

Cậu cũng hiếm khi cười vui vẻ đến thế.

Mợ phá lệ chủ động trò chuyện với tôi rất lâu.

Kể chuyện thời trẻ của bà.

Kể chuyện bà quen cậu như thế nào.

Kể vì sao có lúc bà lại nói chuyện gay gắt như vậy.

“Lộc Khê.”

“Thật ra mợ không cố ý nhắm vào cháu đâu.”

Bà cúi đầu nói.

“Chỉ là trong lòng mợ thấy không công bằng.”

“Cậu cháu lúc nào cũng khen mẹ cháu.”

“Nói chị gái mình tốt thế này tốt thế kia.”

“Mợ nghe mà khó chịu.”

“Cảm thấy ông ấy thiên vị.”

“Cho nên mỗi lần nhắc đến mẹ cháu.”

“Mợ lại không nhịn được nói vài câu khó nghe.”

Tôi nhìn bà.

Bỗng nhiên có chút thấu hiểu.

Ai cũng có những nỗi khổ riêng.

Những nỗi khổ ấy không phải nhằm vào bạn.

Chỉ là bản thân họ không thể tự tiêu hóa được cảm xúc của mình.

Rồi vô tình trút nó lên người khác.

“Mợ à.”

“Chuyện cũ đừng nhắc nữa.”

Tôi nói.

Mợ ngẩng đầu lên.

Trong mắt ánh lên nước mắt.

“Lộc Khê.”

“Cảm ơn cháu.”

________________________________________

Chương 20

Khi con gái được nửa tuổi.

Tôi đưa con đi tảo mộ cho mẹ.

Tấm ảnh màu trên bia mộ đã hơi bạc màu vì mưa gió.

Nhưng nụ cười của mẹ vẫn dịu dàng như ngày nào.

Tôi ôm con gái trong lòng.

Ngồi xổm trước bia mộ.

Khẽ nói:

“Mẹ.”

“Con đưa cháu gái đến thăm mẹ đây.”

“Con bé tên là Thẩm Niệm.”

“Rất ngoan.”

“Không quấy người.”

“Giống con hồi nhỏ.”

Con gái đưa bàn tay nhỏ ra.

Chạm lên bức ảnh trên bia mộ.

Rồi khúc khích cười.

Tôi chợt nhớ đến một câu trong lá thư mẹ để lại:

“Lộc Khê, mẹ hy vọng con nhớ một điều.”

“Người tốt trên thế gian này nhiều hơn người xấu.”

Đúng vậy.

Mẹ à.

Con biết rồi.

Người tốt trên đời này thật sự nhiều hơn người xấu.

Những người tốt mẹ từng gặp.

Những người tốt con từng gặp.

Họ giống như những vì sao rải rác khắp thế gian.

Bình thường không nhìn thấy.

Nhưng chỉ cần ngẩng đầu lên.

Sẽ phát hiện họ vẫn luôn ở đó.

Vẫn luôn tỏa sáng.

Cái tốt của cậu.

Là thứ được giấu rất kỹ.

Hai vạn tệ năm ấy.

Ông chưa từng nhắc với tôi.

Là tôi hiểu lầm ông suốt mười năm.

Nhưng sau khi hiểu lầm được hóa giải.

Ông cũng chưa từng trách tôi.

Cái tốt của bố Chu Nghiễn.

Là sự lặng lẽ.

Ba vạn hai nghìn tệ ấy.

Ông dùng mười năm mới để tôi biết người trả tiền là ai.

Không phải vì muốn tôi cảm kích.

Mà bởi ông cho rằng.

Đó vốn là việc mình nên làm.

Cái tốt của bà ngoại.

Là sự bảo vệ.

Bà giữ kín bí mật ấy suốt mười năm.

Không phải vì muốn lừa tôi.

Mà vì bà đã hứa với mẹ tôi.

Sẽ bảo vệ bí mật đó.

Cho đến khi tôi đủ mạnh mẽ để đối diện với nó.

Cái tốt của Chu Nghiễn.

Là sự đồng hành.

Anh chưa từng nói:

“Anh đã giúp em.”

Anh chỉ luôn ở bên cạnh tôi.

Đồng hành cùng tôi.

Chờ đợi tôi.

Cho đến khi tôi sẵn sàng đón nhận sự tốt đẹp của anh.

Còn cái tốt của mẹ.

Là vĩnh cửu.

Lá thư mẹ để lại.

Những lời mẹ nói.

Sẽ theo tôi suốt cả đời.

Sẽ được tôi kể lại cho con gái.

Rồi cho con gái của con gái tôi.

Để tất cả đều biết.

Từng có một người phụ nữ tên Thẩm Tú Lan.

Dùng cả cuộc đời mình để giải thích thế nào là lương thiện.

Thế nào là yêu thương.

Hoàng hôn dần buông xuống.

Tôi bế con gái rời khỏi nghĩa trang.

Dưới chân núi.

Khói bếp từ những mái nhà làng bay lên lững lờ.

Cánh đồng xanh mướt trải dài.

Xa xa là con đường lớn với dòng xe qua lại không ngớt.

Thế giới này rất rộng.

Rộng đến mức chứa đựng mọi buồn vui ly hợp.

Nhưng thế giới này cũng rất nhỏ.

Nhỏ đến mức mỗi một thiện ý đều có thể truyền đi rất xa.

Rất lâu.

Tôi cúi đầu nhìn con gái.

Con bé đã ngủ trong lòng tôi.

Khóe môi hơi cong lên.

Không biết đang mơ thấy điều gì.

“Niệm Niệm.”

Tôi khẽ nói.

“Mẹ sẽ bảo vệ con.”

“Giống như bà ngoại đã từng bảo vệ mẹ vậy.”

Gió chiều lướt qua.

Mang theo hương hoa quế từ phương xa.

Lại là một mùa thu nữa.

-HẾT-

 

 

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYỄN THỊ XUÂN
MBbank 0934349862
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k – mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k – mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k – mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate – cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta – làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...