Nhưng càng nghĩ càng thấy không đúng.
Tôi không biết lái thì có gì lạ sao?
Ông chủ à.
Chẳng lẽ anh không biết vì sao tôi không biết lái?
Với mức lương anh trả cho tôi.
Ngay cả một cái bánh xe Rolls-Royce tôi cũng mua không nổi.
Tôi biết lái loại xe này mới là chuyện kỳ lạ thì đúng hơn…
Mỗi khi căng thẳng.
Tôi lại không nhịn được mà xoắn ngón tay.
Thói quen này đã kéo dài hơn hai mươi năm.
Lúc này đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Hai ngón tay đã vô thức quấn lấy nhau.
“Tần tổng, tôi…”
Tôi ngẩng đầu lên.
Lại phát hiện ánh mắt anh đang chăm chú nhìn đôi tay tôi.
Sống lưng tôi lạnh toát.
Đang định rụt tay về.
Thì anh đã dời mắt đi.
Nhìn ra ngoài cửa sổ.
Yết hầu khẽ chuyển động lên xuống.
Trong xe bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.
Tôi cẩn thận lấy điện thoại ra.
Mở trình duyệt.
Định lên mạng tra thử.
Mới nhập được nửa câu hỏi.
Trước mắt bỗng phủ xuống một bóng đen.
Hương cam quýt nhàn nhạt lập tức bao quanh lấy tôi.
“Ấn vào đây.”
Giọng nói của anh vang lên ngay bên tai.
Hơi thở ấm áp khẽ lướt qua vành tai.
Cả người tôi cứng đờ.
Quá gần.
Gần đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể anh dưới lớp sơ mi.
Gần đến mức ngọn tóc tôi gần như sắp chạm vào cằm anh.
Tôi không dám động đậy.
Ngay cả hô hấp cũng quên mất.
Nhưng Tần Tụng chỉ khựng lại vài giây.
Sau đó như không có chuyện gì xảy ra mà ngồi trở về ghế sau.
Sắc mặt bình thản.
Có lẽ thật sự chỉ muốn dạy tôi cách khởi động xe.
Tôi cố gắng ổn định tinh thần.
Máy móc khởi động xe.
Suốt quãng đường không ai nói thêm câu nào.
Cuối cùng cũng đến bãi đỗ xe dưới nhà Tần Tụng.
Tôi không nói hai lời.
Mở cửa xe nhảy xuống:
“Tần tổng, vậy tôi về trước nhé.”
“Tạm biệt.”
Nói xong cũng không đợi Tần Tụng đáp lại.
Tôi co chân bỏ chạy.
Hoàn toàn không chú ý tới người phía sau đang nheo mắt.
Nhìn chằm chằm theo hướng tôi hoảng hốt chạy trốn.
Rất lâu vẫn chưa hoàn hồn.
07
Tôi làm đủ thứ giấc mơ loạn thất bát tao suốt cả đêm.
Sáng hôm sau.
Tôi qua loa rửa mặt.
Đội hai quầng thâm mắt bò dậy đi làm.
Vừa bước vào văn phòng.
Tôi đã phát hiện Hạ Đào, người lẽ ra phải ngồi ở tầng ba mươi tư.
Lại đang ngồi giữa đám đông, cười tươi như hoa.
“Đúng vậy đúng vậy, là ông chủ bảo mình về trước đó.”
Giọng cô ta vẫn mềm mềm ngọt ngọt.
Gương mặt trang điểm tinh xảo hơi ửng hồng.
Đôi mắt lấp lánh:
“Ông chủ nói mình vừa mới tới đã lên tầng ba mươi tư.”
“Đến cả thời gian kết bạn cũng không có.”
“Một mình sẽ cô đơn lắm.”
“Ông chủ chắc là sợ mình không hòa nhập được với mọi người.”
“Mình thấy anh ấy nói rất có lý.”
“Nên mình về đây trước.”
Vừa nói.
Cô ta vừa quay đầu nhìn thấy tôi.
Lập tức chạy tới khoác tay tôi:
“Bạn yêu, mình về rồi đây, cậu có vui không?”
Mỗi lần Hạ Đào mở miệng thân thiết như thế.
Tôi đều biết cô ta sắp đào hố cho tôi nhảy.
Tối qua tôi ngủ không ngon.
Ý nghĩ ấy chỉ vừa lướt qua trong đầu.
Tôi đã chẳng thèm suy nghĩ mà rút tay về.
Không khí bỗng trở nên có chút vi diệu.
Không ai nói thêm câu nào.
Hạ Đào vẫn cười híp mắt nhìn tôi.
Nhưng ánh mắt rõ ràng đã lạnh đi.
May mà quản lý bước vào phá vỡ thế bế tắc:
“Mọi người có mặt đông đủ rồi à?”
“Vừa hay, tối nay chúng ta liên hoan.”
“Chào mừng Hứa Nhân và Hạ Đào gia nhập đội ngũ.”
Vừa nghe vậy.
Đám đồng nghiệp phía sau lập tức hưng phấn.
Có người hô lên:
“Liên hoan à? Thế ông chủ lớn có tới không?”
Quản lý cười xua tay.
“Ông chủ lớn mỗi ngày trăm công nghìn việc.”
“Loại tụ họp như thế này sao anh ấy tới được.”
“Anh ấy không đến đâu.”
“Mọi người không cần lo, cứ chơi thoải mái.”
Mọi người bật cười.
Không khí cuối cùng cũng dịu đi đôi chút.
Tôi cúi đầu.
Lặng lẽ nuốt lại những lời muốn từ chối.
________________________________________
08
Chớp mắt đã đến giờ tan làm.
Buổi trưa lúc ăn cơm.
Tôi lỡ làm bẩn váy.
Vì thế phải về nhà thay đồ trước.
Khi tôi chậm chạp xuất hiện trong phòng KTV.
Bọn họ đã hát hơn một tiếng đồng hồ rồi.
Tôi đẩy cửa bước vào.
Ánh đèn mờ tối trong phòng KTV lúc sáng lúc tắt.
Làm tôi vô thức nheo mắt lại.
Chaporia
Bình Luận (0)