Đến khi mở mắt ra lần nữa.
Tôi lập tức nhìn thấy Tần Tụng.
Vẫn là chiếc sơ mi đen đó.
Ánh đèn chập chờn quét qua gương mặt tuấn mỹ của anh.
Trong tay cầm một ly rượu gần như chưa động tới.
Những khớp ngón tay thon dài.
Hờ hững xoay quanh miệng ly.
Rõ ràng quản lý đã nói anh sẽ không tới mà…
Tôi vô thức lùi lại hai bước.
Quản lý tinh mắt.
Ngẩng đầu vẫy tay với tôi:
“Hứa Nhân?”
“Sao giờ em mới tới?”
“Mau vào đây mau vào đây, mọi người đang đợi em đấy.”
Mấy đồng nghiệp cũng đồng loạt nhìn sang.
Tôi không còn chỗ để trốn.
Chỉ có thể cắn răng bước vào.
“Em… em tới rồi.”
Trong khóe mắt.
Tần Tụng dường như cũng hơi nghiêng đầu.
Ánh mắt vô tình quét tới.
Tôi không dám nhìn anh.
Cúi đầu định tìm một chỗ ngồi khuất nhất.
Lại bị quản lý phía sau đẩy một cái.
“Ngồi đi ngồi đi.”
“Em tới muộn rồi, chỉ còn chỗ này thôi.”
Tôi nghẹn họng.
Không nói nổi một chữ.
Bởi vị trí quản lý chỉ cho tôi.
Chính là chỗ ngồi bên cạnh Tần Tụng.
May mà lúc ấy Tần Tụng đang thấp giọng nói chuyện với người bên cạnh.
Dường như không chú ý tới tôi.
Tôi cố nén cảm giác khó chịu khắp người.
Cứng đờ ngồi xuống.
Vừa mới ngồi vững.
Người bên cạnh đã động đậy.
Tần Tụng tùy ý đổi tư thế ngồi.
Vải quần tây màu sẫm vô tình lướt qua bắp chân tôi.
Tôi khựng lại.
Vội vàng rụt chân về.
Kéo giãn khoảng cách với anh.
Bình yên chưa tới nửa phút.
Cảm giác cọ xát mơ hồ ấy lại xuất hiện.
Tần Tụng lại động đậy.
Cảm giác mát lạnh từ lớp vải lần nữa lướt qua bắp chân.
Mang theo cảm giác tê dại khó nói thành lời.
Tôi cố nhịn một bụng tức.
Cuối cùng không nhịn nổi nữa.
Quay sang nhìn Tần Tụng.
Lại phát hiện từ đầu tới cuối anh đều nghiêng đầu nói chuyện với người khác.
Thần sắc lạnh nhạt mà chuyên chú.
Thậm chí khóe mắt cũng chẳng liếc sang đây lấy một lần.
Chậc.
Hình như anh thật sự không cố ý.
Tôi lặng lẽ cúi đầu.
Khép chặt hai chân hơn.
Âm thầm cầu nguyện.
Mong tất cả nhanh chóng kết thúc.
Nhưng ngay giây tiếp theo.
Đầu gối của Tần Tụng đã không nhẹ không nặng tựa lên.
Nếp gấp trên quần tây áp sát vào vạt váy của tôi.
Ngăn cách bởi hai lớp vải.
Nhiệt độ trên chân anh gần như làm tôi nóng ran.
Tôi đã không còn chỗ nào để trốn nữa.
Tần Tụng vẫn không nhìn tôi.
Anh nâng ly rượu lên nhấp một ngụm.
Cánh tay lại khẽ cọ qua bả vai tôi.
Tôi bật dậy:
“Tôi… tôi đi vệ sinh một lát.”
“Mọi người cứ chơi tiếp đi.”
09
Tôi gần như chạy trốn vào nhà vệ sinh.
Mở vòi nước.
Để dòng nước lạnh không ngừng chảy qua những đầu ngón tay.
Nhịp tim vẫn chưa bình ổn lại.
Phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân.
Tôi ngẩng đầu.
Thông qua tấm gương nhìn thấy một bóng người.
Sơ mi đen.
Tay áo xắn lên.
Hai tay đút túi.
Chậm rãi dừng lại trước cửa.
Da đầu tôi tê rần.
Cố gượng cười nói:
“Tần… Tần tổng, anh cũng tới nhà vệ sinh à?”
Anh nheo mắt.
Dứt khoát trả lời hai chữ:
“Không.”
“Hả?”
Nhất thời tôi không kịp phản ứng.
Nhưng anh đã đi tới phía sau tôi.
Dừng lại ở một khoảng cách rất gần.
Rồi hạ giọng nói:
“Cô trốn cái gì?”
Tôi liên tục lắc đầu:
“Không có mà, tôi…”
“Hứa Nhân.”
Anh khoanh tay trước ngực.
Cúi mắt nhìn tôi trong gương.
Giọng điệu nhàn nhạt.
Như đang hỏi một chuyện vô cùng bình thường.
“Trên người tôi có chỗ nào mà cô chưa từng nhìn qua sao?”
Đầu óc tôi lập tức đứng hình.
Tiếng nước vẫn ào ào chảy xuống.
Người trong gương mặt trắng bệch như giấy.
Trong đầu chỉ còn lại một suy nghĩ.
Anh biết rồi.
Anh biết hết rồi.
Rõ ràng trong lòng đã có đáp án.
Nhưng tôi vẫn ôm một tia may mắn.
Giọng nói run rẩy hỏi:
“Anh… anh biết hết rồi sao?”
Tần Tụng không trả lời ngay.
Mà lặng lẽ nhìn tôi một lúc.
Sau đó bỗng bật cười:
“Biết cái gì?”
Toàn bộ cảm xúc đang dâng lên trong lòng tôi lập tức nghẹn lại.
Lại có chút chần chừ.
Mà Tần Tụng phía sau càng lúc càng im lặng.
Thậm chí ngay cả tiếng hô hấp cũng nhẹ đi.
Trái tim treo lơ lửng của tôi cũng chậm rãi hạ xuống.
Đúng lúc ấy.
Người phía sau bất ngờ lên tiếng:
“Lừa tôi vui lắm sao, Hứa Nhân?”
Chaporia
Bình Luận (0)