Tôi suýt nữa không thở nổi.
Đột ngột quay đầu lại.
Biểu cảm trên mặt Tần Tụng đã hoàn toàn trầm xuống.
Anh nhấc chân.
Từng bước từng bước ép sát về phía tôi:
“Ngay ngày đầu tiên tôi điều Hạ Đào lên bên cạnh mình, tôi đã phát hiện ra rồi.”
“Tối hôm đó gặp cô xong, trực giác trong tôi càng mãnh liệt hơn.”
“Cho nên tôi bảo người đi điều tra một chút.”
“Hạ Đào không phải Hạ Đào.”
“Cô mới là người đó.”
“Thảo nào tôi mãi không tìm thấy cô.”
“Thảo nào cô có thể rời đi dứt khoát như vậy.”
“Thảo nào cô trực tiếp xóa tôi.”
“Thảo nào email của tôi cô đều không trả lời.”
“Hóa ra từ đầu tới cuối cô vẫn luôn lừa tôi.”
“Tên là giả.”
“Thân phận là giả.”
“Tất cả mọi thứ, kể cả tình cảm của cô cũng đều là giả!”
Tôi có chút sợ hãi dáng vẻ như thế này của Tần Tụng.
Cơ thể không khống chế được mà lùi về phía sau.
Gương mặt đầy vẻ khó xử.
Lặng im không nói.
Tần Tụng khựng lại một chút.
Yết hầu khẽ chuyển động.
Như đang cố đè nén cảm xúc nào đó:
“Hứa Nhân.”
“Những gì tôi vừa nói.”
“Cô có điều gì muốn phản bác không?”
Thật kỳ lạ.
Khoảnh khắc mọi chuyện bị vạch trần.
Tôi vốn cho rằng mình sẽ hoảng loạn.
Sẽ sợ hãi.
Sẽ muốn bỏ chạy.
Nhưng khi những lời ấy thật sự được nói ra từ miệng Tần Tụng.
Trong lòng tôi ngược lại như có thứ gì đó rơi xuống đất.
Thậm chí còn cảm nhận được một sự bình yên đã lâu không gặp.
“Tần Tụng, xin lỗi.”
“Tất cả đều là lỗi của tôi.”
“Anh muốn trả thù tôi thế nào cũng được.”
“Tôi đều chấp nhận.”
“Là tôi bị ma xui quỷ khiến mới mạo danh Hạ Đào để lừa anh.”
“Tôi không phải người tốt.”
“Xin lỗi.”
“Thật sự xin lỗi.”
Đôi môi mỏng của Tần Tụng mím chặt.
Theo từng câu xin lỗi của tôi.
Nắm đấm của anh từ từ siết lại.
Từng khớp ngón tay chậm rãi co vào.
Siết đến trắng bệch.
Gân xanh trên mu bàn tay cũng nổi lên rõ rệt.
Anh đang nhịn.
Anh nhịn rất vất vả.
Tôi nghĩ.
Một thiên chi kiêu tử như anh bị tôi đùa bỡn xoay vòng vòng.
Với vẻ mặt này.
Chắc là đang muốn đ/á/nh tôi lắm rồi.
Tôi lặng lẽ nhắm mắt lại.
Nhưng lại nghe thấy anh tiếp tục lên tiếng.
Từng chữ từng chữ rõ ràng:
“Còn gì nữa?”
“Ngoài xin lỗi ra.”
“Tôi nói nhiều như vậy.”
“Chẳng lẽ cô không có gì muốn phản bác sao?”
Còn gì nữa?
À đúng rồi.
Còn có tiền.
Tôi mở mắt ra.
Liếm đôi môi khô khốc:
“Đúng rồi, còn có một chuyện quan trọng nhất.”
“Số tiền tôi lấy từ chỗ anh.”
“Tất cả đều đã dùng để đóng học phí.”
“Tôi sẽ cố gắng dành dụm, nhất định trả lại cho anh.”
“Tất nhiên, nếu anh muốn báo cảnh sát, tôi cũng sẽ phối hợp…”
“Hứa Nhân!”
Anh đột nhiên cao giọng.
Làm tôi giật nảy mình.
Sau đó lại chậm rãi hạ xuống.
“Cô cho rằng.”
“Đối với tôi.”
“Giữa chúng ta.”
“Điều quan trọng nhất là mấy đồng tiền đó sao?”
Tôi ngẩn người.
Đầu óc còn chưa kịp phản ứng.
Miệng đã buột ra một câu:
“Tiền… tiền không có thối mà.”
“…”
Gân xanh nơi thái dương anh giật mạnh.
Không biết là bị tôi chọc tức đến bật cười.
Hay là sắp khóc tới nơi.
Tôi cắn môi suy nghĩ thêm một lúc.
Rồi chậm rãi lắc đầu:
“Tần Tụng.”
“Tôi thật sự không có gì để phản bác.”
“Xin lỗi.”
“Tất cả đều là lỗi của tôi…”
Không đợi tôi nói hết.
Tần Tụng đột ngột nắm lấy tay tôi.
Cố gắng kiềm chế cảm xúc.
Đôi mắt đã đỏ hoe.
“Không có gì để phản bác?”
“Vậy nên.”
“Tình cảm cô dành cho tôi.”
“Cũng đều là giả sao?”
“Đều là giả hết sao?”
Tôi nhìn vào mắt anh:
“Cái… cái gì cơ?”
“Trong mắt cô.”
“Rốt cuộc tôi là gì?”
“Có phải…”
“Có phải cô chưa từng thích tôi không?”
“Cô chưa từng thích tôi.”
“Đúng không?”
Tôi hoàn toàn ngây người.
Nhìn đôi môi đẹp đẽ ấy không ngừng khép mở.
Từng chữ riêng lẻ tôi đều hiểu.
Nhưng ghép lại với nhau.
Lại như một thứ ngôn ngữ khác.
Sao lại hoàn toàn khác với những gì tôi tưởng tượng?
Tôi đã giả định vô số cảnh tượng sau khi bị vạch trần.
Anh tức giận.
Anh ghê tởm.
Anh lạnh lùng bảo tôi cút đi.
Anh trả thù tôi thật tàn nhẫn.
Nhưng duy chỉ có kiểu này.
Giống như một chú chó nhỏ đáng thương.
Đứng đó hỏi tôi.
Rằng tôi có từng thích anh hay không.
Chaporia
Bình Luận (0)