Không nên như vậy mới đúng.

Tôi đã lừa anh mà.

Tôi mặt dày vô sỉ lừa anh mà.

Sự ngây người và im lặng của tôi dường như đã kích thích anh.

Anh nhắm chặt mắt lại.

Sau đó trực tiếp buông cổ tay tôi ra.

“Được.”

“Tôi hiểu rồi.”

Lúc ấy tôi mới hoàn hồn.

“Tần Tụng, tôi…”

Tôi muốn đưa tay ra.

Muốn kéo lấy tay áo anh.

Nhưng đầu ngón tay chỉ chạm vào khoảng không.

Chẳng giữ được thứ gì.

Tần Tụng hất tôi ra.

Không quay đầu lại.

Cứ thế rời đi.

Tôi nhìn theo bóng lưng anh.

Nhiệt độ còn sót lại trên cổ tay.

Nơi vừa bị anh nắm lấy.

Đang từng chút từng chút lạnh đi.

________________________________________

10

Kể từ ngày hôm đó.

Tần Tụng không còn xuất hiện ở chi nhánh nữa.

Tôi làm công tác tư tưởng cho bản thân suốt mấy ngày.

Cuối cùng mới lấy hết dũng khí liên lạc với anh.

Lời mời kết bạn gửi đi hết lần này đến lần khác.

Nhưng tất cả đều như đá chìm đáy biển.

Dường như anh sẽ không bao giờ để ý tới tôi nữa.

Tôi ngồi ngẩn người nhìn màn hình điện thoại.

Màn hình sáng lên rồi lại tối xuống.

Tối xuống rồi lại sáng lên.

Đang nghĩ xem còn có thể làm gì nữa.

Thì điện thoại của mẹ gọi tới.

Tôi đẩy máy tính sang một bên.

Cầm điện thoại đi ra cầu thang bộ.

“A lô? Mẹ, có chuyện gì vậy ạ?”

“Nhân Nhân à, mẹ không có chuyện gì đâu.”

“Mẹ chỉ muốn hỏi con thôi.”

“Con ở công ty, quan hệ với đồng nghiệp thế nào rồi?”

Tôi im lặng.

Ở cuối hành lang có một ô cửa sổ đang mở.

Một cơn gió thổi vào.

Lạnh buốt luồn thẳng qua cổ áo.

Tôi đưa tay sờ cổ.

Không hiểu sao lại nhớ tới Tần Tụng.

Trong lòng bỗng dâng lên một cơn đau âm ỉ.

Mẹ tôi nhận ra cảm xúc của tôi không ổn.

Giọng điệu lập tức trở nên căng thẳng:

“Nhân Nhân, sao thế?”

“Có phải đồng nghiệp bắt nạt con không?”

“Nếu có người bắt nạt con thì con mời người ta ăn một bữa cơm đi.”

“Người ta thường nói ăn của người ta thì ngại miệng, cầm của người ta thì mềm tay.”

“Ăn đồ của con rồi chắc chắn sẽ không bắt nạt con nữa.”

“Đúng không?”

“Có phải là đạo lý đó không?”

Lại là những lời này.

Đầu tôi đau như búa bổ.

Hai bên thái dương giật liên hồi:

“Mẹ, con còn việc.”

“Con cúp máy trước đây.”

Không đợi mẹ nói thêm điều gì.

Tôi trực tiếp ngắt cuộc gọi.

Đèn cảm ứng hoàn toàn tắt ngóm.

Tôi đứng trong bóng tối hai giây.

Sau đó đẩy cửa ra.

Trở về chỗ ngồi.

Trong không khí thoang thoảng mùi cà phê ngọt ngấy.

Trên màn hình máy tính của tôi.

Chất lỏng màu nâu đang men theo màn hình chảy xuống.

Từng giọt từng giọt rơi lên bàn phím.

Máy tính đã treo rồi.

Tập tài liệu bên cạnh cũng ướt sũng.

Những tài liệu tôi thức mấy ngày mấy đêm mới viết xong.

Còn chưa kịp sao lưu.

Đã bị hủy sạch.

Cứ thế bị hủy sạch hoàn toàn.

Hạ Đào đang đứng bên cạnh bàn làm việc của tôi.

Trong tay còn cầm một chiếc cốc rỗng.

Vẻ mặt vô tội hệt như một con mèo vừa làm đổ chậu hoa.

“Xin lỗi nha, Nhân Nhân.”

“Vừa rồi mình lỡ tay làm đổ cà phê.”

“Đổ hết lên máy tính của cậu rồi.”

“Ôi trời, chắc cũng không nghiêm trọng lắm đâu nhỉ?”

“Người ta đâu có cố ý.”

Tôi không có thời gian để ý đến cô ta.

Vội vàng kéo khăn giấy bên cạnh.

Cuống cuồng lau chùi.

Nhưng tất cả đều vô ích.

Hạ Đào che miệng.

Bật cười thành tiếng:

“Không sao đâu.”

“Cậu viết lại một bản là được mà.”

“Cũng chẳng tốn bao nhiêu công sức đúng không?”

Da đầu tôi tê dại.

Quay đầu nhìn cô ta.

Những ký ức bị chôn sâu trong đầu.

Lại bị giọng điệu hả hê đó đánh thức.

Thời gian dường như đột ngột quay trở về năm lớp mười hai.

Tôi đứng trong văn phòng chủ nhiệm.

Ngón tay siết chặt vạt đồng phục.

Khớp tay trắng bệch.

Tôi lấy hết can đảm.

Từng chữ từng chữ tố cáo những hành vi bắt nạt của Hạ Đào.

Tôi vừa nói vừa run.

Không ngừng tự an ủi bản thân trong lòng:

Đừng sợ, Hứa Nhân.

Đừng sợ.

Mày đang đòi lại công bằng cho chính mình.

Không có gì phải sợ cả.

Mày rất dũng cảm.

Thế nhưng Hạ Đào chỉ dựa vào tường.

Ngoáy ngoáy tai.

Dùng ánh mắt không tiếng động hỏi tôi:

“Mày làm gì được tao?”

Tôi quả thật không làm gì được cô ta.

Bởi vì sau khi bố tôi được giáo viên gọi tới.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...