Tôi không biết đã qua bao lâu.

Cuối cùng anh mới hơi lùi ra một chút.

Trán chạm vào trán tôi.

Giọng nói khàn đến khác thường.

“Cuối cùng cũng hôn được rồi.”

“Quả nhiên giống hệt như tôi tưởng tượng.”

“Anh… anh đừng nói linh tinh.”

Tôi lau nước mắt.

Cúi đầu xuống.

Ngượng đến mức không dám nhìn anh.

“Đúng rồi.”

“Anh nhận được ảnh của Hạ Đào từ lúc nào vậy?”

“Tôi đâu có gửi ảnh của cô ta cho anh.”

“Có phải anh nhớ nhầm rồi không?”

Tần Tụng khẽ nhíu mày.

Đưa điện thoại của mình cho tôi.

Tôi nhận lấy.

Ngón tay hơi run.

Lật ngược lịch sử trò chuyện lên trên.

Rất nhanh.

Tôi đã lật tới những đoạn trò chuyện khiến mặt mình nóng bừng.

Những dòng chữ anh gửi tới vừa thẳng thắn vừa mập mờ.

Mấy đoạn ghi âm tôi gửi lại còn bị anh lưu riêng không ít.

Lật tiếp lên trên.

Là những bức ảnh chúng tôi gửi cho nhau.

Góc chụp đầy ám muội.

Cổ áo hơi xộc xệch.

Những bức ảnh ấy lặng lẽ nằm trong khung trò chuyện.

Không thiếu mất tấm nào.

Tần Tụng đứng ngay bên cạnh tôi.

Cùng cúi đầu nhìn vào một màn hình.

Hơi thở rõ ràng rối loạn đi vài nhịp.

Tôi không dám nhìn anh.

Chỉ có thể cứng đầu tiếp tục kéo lên trên.

Kéo về ngày đầu tiên chúng tôi quen nhau.

Không có.

Thật sự không có.

Anh chưa từng nhận được ảnh của Hạ Đào.

Tôi sững sờ:

“Vậy… vậy anh chưa từng nhìn thấy ảnh của cô ta.”

“Ngày đầu tiên gặp mặt, sao anh biết đó là Hạ Đào?”

“Tự em từng nói sẽ tới thực tập ở công ty này.”

“Thời gian đúng.”

“Tên cũng đúng.”

“Trong số những người mới vào chỉ có một người tên Hạ Đào.”

“Em thật sự cho rằng người tôi thích là gương mặt đó sao?”

Anh lùi ra một chút.

Hai tay nâng mặt tôi lên.

Bắt tôi nhìn thẳng vào mắt mình:

“Hứa Nhân.”

“Em có tin không?”

“Giữa chúng ta có một loại lực hấp dẫn.”

“Hôm đó trên xe.”

“Lúc em vừa ngồi vào.”

“Thậm chí tôi còn chưa mở mắt.”

“Nhưng trực giác đã điên cuồng gào lên với tôi rằng.”

“Em tới rồi.”

“Mỗi lần nghe em nói chuyện.”

“Tôi đều cảm thấy cực kỳ yên tâm.

“Có những lúc.”

“Tôi thậm chí còn nghi ngờ mình có phải là chó của em hay không.”

“Chỉ cần nghe thấy giọng em thôi.”

“Tôi đã thấy yên tâm rồi.”

Tôi mím môi.

Không nhịn được bật cười.

Rồi vùi mặt vào lòng anh:

“Nhưng anh còn chẳng biết em trông như thế nào.”

“Nhỡ đâu em là kiểu ngoại hình anh ghét thì sao…”

Anh ngẩn người vài giây.

“Chưa từng nghĩ tới.”

“Nhưng mặc kệ em trông thế nào.”

“Hình như tôi vẫn sẽ thích em.”

“Rất kỳ lạ.”

“Loại tình cảm dành cho em.”

“Ngay cả bản thân tôi cũng không khống chế nổi.”

13

Sau khi hoàn toàn thẳng thắn với Tần Tụng.

Tảng đá trong lòng tôi cuối cùng cũng được đặt xuống.

Tình cảm của chúng tôi cũng ngày càng sâu đậm hơn.

Nửa năm sau.

Chuyện Hạ Đào từng bắt nạt bạn cùng phòng thời đại học.

Đột nhiên bị người ta đào lại.

Tin nhắn trò chuyện.

Ảnh chụp.

Video.

Từng chuyện từng chuyện một.

Đều bị lan truyền khắp mạng.

Ngày tin tức truyền về công ty.

Chỗ ngồi của Hạ Đào đã trống không.

Có người cảm thán.

Có người tiếc nuối.

Nhưng cuối cùng tất cả vẫn cúi đầu tiếp tục công việc của mình.

Tôi nhận được cuộc gọi của bố mẹ vào một tối thứ Sáu.

Giọng mẹ rất dè dặt:

“Nhân Nhân…”

“Mẹ muốn nói với con một câu xin lỗi.”

“Hai hôm trước mẹ xem tin tức.”

“Trước đây con luôn nói Hạ Đào bắt nạt con.”

“Nhưng mẹ chưa từng coi trọng.”

“Mẹ cứ nghĩ nhiều một chuyện chi bằng bớt một chuyện.”

“Luôn bảo con nhịn đi…”

“Là mẹ sai rồi.”

Ở đầu dây bên kia.

Bố tôi cũng thấp giọng nói một câu:

“Bố cũng có lỗi.”

Tôi cầm điện thoại.

Im lặng rất lâu.

Cuối cùng chỉ đáp:

“Mọi chuyện qua rồi.”

Sau khi cúp máy.

Tôi dựa vào bên cửa sổ.

Ngẩn người.

Tần Tụng từ phía sau đi tới.

Nhét vào tay tôi một ly sữa nóng.

Không hỏi gì cả.

Chỉ vòng tay ôm lấy vai tôi.

Để tôi tựa vào lòng anh.

Tôi xoay người lại.

Hôn lên má anh một cái.

Anh bật cười hai tiếng.

Rồi siết chặt vòng tay hơn.

(Hết)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...