Từ trước đến nay.

Quan hệ của Hạ Đào trong văn phòng luôn tốt hơn tôi.

Gần như tất cả mọi người đều đứng về phía cô ta.

“Hứa Nhân, sao cô có thể động tay đánh người như vậy?”

“Đúng thế đấy.”

“Tần tổng, chúng tôi đều nhìn thấy.”

“Là cô ta túm tóc Hạ Đào trước.”

“Bình thường nhìn Hứa Nhân thành thật lắm.”

“Không ngờ lại điên như vậy…”

Hạ Đào ngồi dưới đất.

Vành mắt đỏ lên.

Nước mắt nói rơi là rơi.

Từng giọt từng giọt lăn xuống.

Khóc không thành tiếng.

Nhưng lại khiến người ta thấy đáng thương hơn cả khóc lớn.

Cô ta không nhìn những đồng nghiệp đang bênh vực mình.

Mà đưa tay định kéo ống quần của Tần Tụng.

Giọng điệu mềm mại đáng thương:

“Tần tổng…”

“Hứa Nhân… cô ấy bỗng nhiên đánh em.”

“Em không biết vì sao cả.”

“Em sợ lắm…”

Đầu ngón tay cô ta sắp chạm tới ống quần tây của Tần Tụng.

Tần Tụng cúi mắt.

Không biểu cảm.

Nhấc chân lên.

Không nhẹ không nặng hất cổ tay cô ta sang một bên.

Giống như hất đi một món rác cản đường.

Bàn tay Hạ Đào rơi xuống nền đất.

Cả người cô ta cứng đờ.

Tần Tụng thậm chí không nhìn cô ta thêm lần nào nữa.

Trực tiếp bước xuyên qua đám đồng nghiệp.

Đôi giày da giẫm lên những tập tài liệu nằm vương vãi khắp nơi.

Cuối cùng dừng lại trước mặt tôi.

Anh cúi đầu.

Đưa tay gỡ từng ngón tay đang che vết thương của tôi ra.

Động tác rất nhẹ.

Nhưng giọng nói lại khàn đặc một cách khác thường:

“Buông tay ra.”

“Để tôi xem.”

12

Anh gỡ từng ngón tay tôi ra.

Vết thương lập tức lộ ra ngoài không khí.

Đau rát như lửa đốt.

Nhưng lòng tôi còn rối loạn hơn.

Theo bản năng định nói một câu “không sao”.

Môi vừa hé mở.

Anh đã nắm lấy tay tôi.

Kéo tôi đi theo mình.

Mùi hương cam quýt quen thuộc lập tức bao phủ lấy tôi.

Tôi thậm chí quên cả giãy giụa.

Phía sau vang lên hàng loạt tiếng hít khí lạnh.

Tần Tụng không hề quay đầu.

Dưới ánh mắt trợn tròn kinh ngạc của tất cả mọi người.

Anh cứ thế nắm tay tôi.

Sải bước về phía văn phòng.

Tôi lảo đảo theo sau anh.

Có lẽ trận đánh nhau với Hạ Đào vừa rồi đã khai thông kinh mạch cho tôi thật.

Tôi nhìn bóng lưng cao lớn của Tần Tụng.

Sống mũi chợt cay xè.

Rồi bắt đầu nói năng lộn xộn:

“Tần Tụng…”

“Tình cảm tôi dành cho anh không phải giả.”

“Thật ra từ lâu tôi đã biết mình sai rồi.”

“Tôi không nên dùng thân phận của Hạ Đào để ở bên anh.”

“Không nên dùng ảnh của cô ta.”

“Tôi muốn trả thù cô ta.”

“Nhưng cũng không nên dùng cách đó.”

“Càng không nên làm tổn thương anh…”

“Tần Tụng, xin lỗi.”

“Thật sự xin lỗi.”

“Nhưng tôi cũng thật sự thích anh.”

“Tất cả đều là thật.”

“Ngày chia tay anh.”

“Tôi thật sự rất đau lòng.”

“Xin lỗi.”

“Tôi luôn là người kỳ quặc như vậy.”

“Tôi còn đặc biệt hèn nhát.”

“Làm tổn thương anh chưa bao giờ là điều tôi muốn.”

“Tôi thích anh.”

“Rất rất thích anh…”

Tần Tụng không có bất kỳ phản ứng nào.

Bước chân không dừng lại.

Tiết tấu không thay đổi.

Thậm chí ngay cả đầu cũng không quay lại một lần.

Hành lang rất dài.

Tôi đi phía sau anh.

Trái tim từng chút từng chút chìm xuống.

Anh không muốn để ý tới tôi.

Anh sẽ không bao giờ muốn để ý tới tôi nữa.

Nước mắt lại bắt đầu trào ra.

Nhưng tôi cắn chặt môi.

Không cho phép mình phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Bàn tay vừa định rút khỏi lòng bàn tay anh.

Anh lại đột ngột siết chặt.

Mạnh đến mức xương tay tôi đau nhói.

Giây tiếp theo.

Anh đẩy cửa văn phòng ra.

Tôi bị kéo tới trước.

Loạng choạng hai bước.

Cánh cửa đóng lại phía sau.

Tôi còn chưa kịp phản ứng.

Lưng đã va vào cánh cửa lạnh ngắt.

“Tần…”

Tôi còn chưa nói hết.

Anh đã cúi người hôn xuống.

Mang theo sự mãnh liệt gần như mất kiểm soát.

Tôi bị ép sát vào cửa.

Không còn đường lui.

Hơi thở nóng bỏng của anh phủ xuống.

Mạnh mẽ đến mức khiến đầu óc tôi trống rỗng.

Tôi vô thức siết chặt vạt áo sơ mi trước ngực anh.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua.

Nụ hôn của anh từ mãnh liệt dần trở nên dịu dàng.

Anh ôm lấy tôi.

Giữ tôi trong vòng tay mình.

Hai cơ thể áp sát vào nhau.

Ngăn cách bởi lớp quần áo mỏng.

Trao đổi hơi ấm của đối phương.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...