Eo bà ta mềm mại, nếu dùng gậy đ.á.n.h gãy xương sống, chắc cũng chẳng tốn nhiều công sức.
Thế nhưng cuối cùng, ta vẫn chọn một gậy đ.á.n.h nát xương bánh chè của bà ta.
Bà ta đau đến thấu tim gan, nhưng vẫn cố hết sức bảo vệ lấy bụng mình.
Giống như nương ta năm xưa, khi bị ấn c.h.ặ.t t.a.y ép uống t.h.u.ố.c độc, vẫn cố hết sức kéo tấm rèm giường xuống để che chở cho ta đang trốn bên dưới.
Cái cảm giác bất chấp tất cả, dốc cạn hơi thở cuối cùng để bảo vệ cốt nhục ấy, ta muốn bà ta cũng phải trải qua một lần.
Bà ta từng phạt ta quỳ giữa trời tuyết lạnh!
“Đùng!” một tiếng! Một gậy giáng xuống.
Bà ta cong người như con tôm, tay ôm c.h.ặ.t cái bụng lớn, mồ hôi lạnh toát ra như tắm, tiếng thét xé lòng.
Bà ta từng đứng trước linh vị của nương ta mà túm tai, véo vào phần thịt mềm trên đùi ta, khiến ta đau đớn, lại còn bắt cả người mẫu thân đã khuất của ta cũng chẳng được an nghỉ.
“Bộp! Bộp!”
Hai gậy giáng xuống đôi đầu gối, tiếng xương vụn nát giòn tan vang lên rõ mồn một.
Bà ta thoi thóp, toàn thân run rẩy, ánh mắt lộ vẻ kinh hoàng cực độ, miệng không ngừng van xin tha mạng.
Nhưng mà, đã muộn rồi!
Bắt ta ăn cơm thừa canh cặn, dùng kim bạc đ.â.m vào mười đầu ngón tay ép ta phải nói lời tốt đẹp cho bà ta trước mặt phụ thân, dùng cái c.h.ế.t t.h.ả.m khốc của mẫu thân để nguyền rủa ta khắc người thân…
Từng chuyện từng việc, tất cả đều khắc cốt ghi tâm.
Từng gậy từng gậy giáng xuống, bao nhiêu ác khí trong lòng ta đều đã trút cạn.
Cho đến khi bà ta thoi thóp như con ch.ó c.h.ế.t, mang theo mối thù cũ mới chồng chất, ta thẳng tay đẩy mạnh bà ta xuống đầm nước lạnh thấu xương.
Sau đó, ta ẩn mình trong bóng tối.
Đợi đến khi phụ thân lần theo dấu vết tìm đến, lao tùm xuống nước, hớt hải cứu lấy kẻ đã sớm c.h.ế.t đuối kia.
Ta bất ngờ lao ra, không chút khách khí vung gậy, “bộp” một tiếng giòn giã, giáng một gậy vỡ đầu.
Tiễn kẻ bị sắc d.ụ.
c làm mờ mắt, kẻ mắt mù tâm tối, kẻ phụ bạc mẫu thân ta năm xưa, khiến lão ta tại chỗ mất mạng.
Tiễn cả nhà ba người bọn họ đi đoàn tụ, xuống dưới suối vàng tạ tội cùng mẫu thân ta xong, ta thậm chí còn ghé tiệm trà ở thành Nam ngồi uống trà suốt cả buổi chiều.
Đến khi lũ người không biết bơi ấy xác thịt rữa nát, mới có kẻ phát hiện.
Đúng lúc đại tỷ con nhà đại bá sắp nhập cung, phủ Hầu lại chê tang lễ linh đình là điềm rủi, chỉ đành mượn cớ sơ ý rơi xuống nước mà hạ táng qua loa.
Thuật sĩ đã bị ta mua chuộc, nói dối rằng kẻ c.h.ế.t oan mang theo khí xấu, sợ sẽ làm gia trạch bất an.
Thế là, hài cốt của chúng bị bùa chú trấn áp, biến thành đôi quỷ đói cô hồn, đời đời kiếp kiếp không được siêu sinh, vĩnh viễn không ngày đầu thai.
Ta tâm cơ thâm trầm, hành sự kín kẽ không một kẽ hở.
Cách biệt mấy năm trời, đến cả một manh mối nhỏ nhất cũng không để người ta bắt được.
Thậm chí khi đã gả vào tướng quân phủ, phải sống dưới sự hà khắc của bà bà tàn độc.
Ta cũng đã nhân lúc bà ta và tình cũ thanh mai trúc mã gặp lại nhau sau bao năm xa cách mà ôm nhau khóc lóc t.h.ả.m thiết, chọn đúng thời điểm, giả vờ như vô tình đ.â.m sầm vào bắt quả tang.
Thế nhưng, ngay khi bà ta đang hoảng sợ đến mức mặt mày tái mét, ta lại chu toàn lui bước, thuận tay khép kín cửa viện lại.
Sau đó, ta đem toàn bộ thông tin về gia đình người tình cũ của bà bà đặt ngay ngắn dưới gối bà ta, nhờ vào sự thấu hiểu và biết điều ấy mà thành công chiếm được sự tín nhiệm của bà.
Bà ta lui về ở ẩn nơi Phật đường, triệt để giao lại quyền quản gia cho ta.
Ta liền an tâm làm một vị chủ mẫu tướng phủ không một sơ hở.
Cho đến ba ngày trước, Lý Tuần khải hoàn trở về kinh.
Hắn mang theo một “đặc sản” từ biên cương — chính là Tống Đinh Lan, một cô nhi yếu đuối có ơn cứu mạng với hắn.
Tin tức vừa truyền đến tai ta, ta chỉ khẽ cười một tiếng.
Liền biết rằng, hắn tuy đã rời khỏi chiến trường, nhưng lại đẩy ta vào một vùng khói lửa mới.
08
Quả nhiên, ngày hồi phủ.
Chaporia
Bình Luận (0)