Khi cô nương kia hành lễ với ta, tay ta vừa mới chạm vào vạt áo nàng ta.
Liền nghe “xoảng” một tiếng.
Chiếc vòng ngọc Lý Tuần tặng trên cổ tay nàng ta rơi xuống đất, vỡ nát tan tành.
Vành mắt nàng ta đỏ hoe, nhìn về phía phu quân ta:
“Đều là lỗi của thiếp, không nên đeo nó mà múa rìu qua mắt thợ trước mặt phu nhân.”
Đám đông kinh hãi, tất thảy đều đổ dồn ánh nhìn về phía ta.
Sắc mặt Lý Tuần cũng trầm xuống, lạnh lùng quở trách:
“Chỉ là một chiếc vòng ngọc, sau này ta sẽ bù cho nàng một chiếc khác là được.”
“Làm chủ mẫu, phải có tấm lòng bao dung người khác.”
Hóa ra, đó chính là chiếc ngọc Côn Luân mà ba tháng trước ta đã viết thư dặn dò hắn nhất định phải mang về cho ta, nhưng cuối cùng tâm nguyện lại đổ sông đổ bể.
Hắn quên mất chiếc vòng ngọc nợ ta, lại không phân biệt phải trái trắng đen mà che chở cho kẻ cướp đoạt.
Ngay ngày đầu tiên trở về kinh thành, hắn đã khiến ta phải gánh tiếng xấu hẹp hòi trước mặt bao người, làm ta bẽ mặt không xuống được đài.
Ta hiểu ngay, lại đến lúc ta phải ra tay rồi.
Dám giở trò thị uy với ta sao?
Ta thấy nực cười.
Nhặt lấy một mảnh vụn của chiếc vòng, ta giơ cao lên trước mặt, cố ý cười nói:
“Tướng quân thật hồ đồ, tặng cho ân nhân sao lại có thể dùng thứ đồ hạng xoàng này? Ngay cả những thông phòng nha đầu được đưa vào viện, đeo trên tay cũng còn quý giá hơn món này.”
“Người đâu, hãy lấy từ kho riêng của ta ra một chiếc có nước ngọc tốt nhất, đưa cho Đinh Lan cô nương.”
Ta vỗ nhẹ vào tay nàng ta:
“Đó là thứ mẫu thân ban cho ta, tuy là đầy một hộp, nhưng toàn là đồ thượng phẩm. Tùy ý lấy một chiếc thôi, cũng đều có phẩm chất tốt hơn thứ này. Coi như ta thay mặt tướng quân mà xin lỗi cô nương vậy.”
Một câu vừa dứt, đã thể hiện rõ mồn một sự độ lượng hiền thục cùng phong thái tiến lui chừng mực của một vị chủ mẫu đương gia như ta.
Tống Đinh Lan khoác trên mình chiếc váy dài bằng gấm Thục, phối cùng chiếc vòng hồng ngọc tủy tỏa sáng lấp lánh.
Châu báu rạng rỡ, cả người toát lên vẻ hoa quý.
Thế nhưng, chiếc vòng ngọc đ.â.m chọc vào tim gan ta lại là loại rẻ tiền nhất.
Thông phòng Triệu Liên Nhi, người mà ta đã cất nhắc từ viện của Lý Tuần lên.
Nàng ta vốn là kẻ khéo đưa đẩy, nhanh nhạy nhất, liền vội vàng hùa theo ta như thể chung một mối thù:
“Là tướng quân tặng sao? Chẳng lẽ đó chính là chiếc vòng mà ba tháng trước phu nhân gửi thư sang biên ải, dặn tướng quân mang về cho người? Tướng quân bận bịu việc quân, tất nhiên khó mà phân biệt được sự đắt rẻ của ngọc thạch. Chiếc vòng ngọc mà phu nhân ngàn dặn vạn dặn tướng quân mang về, vốn là vì phu nhân tâm tính thiện lương, muốn dùng để ban thưởng cho con dâu đang m.a.n.g t.h.a.i của một vị quản sự trong phủ để lấy may thôi mà.”
Buồn cười làm sao, chiếc vòng ngọc mà Tống Đinh Lan cố tình cướp lấy ấy, chẳng qua chỉ là món đồ để thưởng cho hạ nhân mà thôi.
Ả ta tốn bao tâm cơ, thứ cướp được không phải là sự thiên vị của tướng quân dành cho chính thê, mà là sự khoan dung, hậu đãi của chủ mẫu dành cho kẻ dưới.
Đây cũng chính là nỗi nhục mà ả tự mình chuốc lấy.
Tống Đinh Lan tái mét cả mặt, giọng nói yếu ớt:
“Vật phẩm cốt ở tấm lòng, đâu quan trọng đắt rẻ.”
Sắc mặt Lý Tuần dịu lại, áy náy nhìn về phía Tống Đinh Lan.
Triệu Liên Nhi che miệng bằng khăn tay, cố ý cười mỉa mai:
“Chẳng biết là do vòng không vừa vặn, hay là lý do gì khác, mà suốt ba tháng qua vẫn bình yên vô sự, thế mà cứ hễ phu nhân vừa đưa tay lên, chiếc vòng liền trượt khỏi tay rơi vỡ tan tành.”
Một câu nói vừa dứt, cả viện khách khứa đang tiếp đón Lý Tuần bỗng chốc im phăng phắc.
Một chiếc vòng đã đeo trên tay suốt ba tháng, nếu thực sự không cố ý làm hỏng thì dù có muốn tháo ra cũng phải tốn không ít sức lực.
Dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người, ta vừa đưa tay ra, chiếc vòng ngọc của ả liền bị hỏng đúng lúc đến kỳ lạ.
Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp đến thế.
Những kẻ có mặt ở đây ai nấy đều là phường cáo già, tất nhiên cũng đã hiểu được bảy tám phần sự tình.
Chaporia
Bình Luận (0)