Ông dẫn tôi tham quan công ty.
Trên đường đi.
Liên tục có người chào hỏi.
Đồng thời tò mò nhìn về phía tôi.
Mỗi lần như vậy.
Ông đều giới thiệu rất tự nhiên:
“Đây là Chu Nhiên.”
“Người phụ trách Dự án Phượng Hoàng của chúng ta.”
Mỗi lần nghe giới thiệu.
Đối phương đều lộ ra vẻ kinh ngạc xen lẫn kính trọng.
Ở nơi này.
Không ai quan tâm trước đây bạn làm chức vụ gì.
Lương bao nhiêu.
Họ chỉ quan tâm đến năng lực.
Và dự án bạn đang phụ trách.
“Tổng giám đốc Trần.”
Trên đường đến phòng họp.
Tôi cuối cùng cũng hỏi ra thắc mắc đã giữ trong lòng rất lâu.
“Anh biết đến tôi bằng cách nào vậy?”
Ông bật cười.
“Cô còn nhớ dự án mã nguồn mở về kiến trúc dữ liệu tên Prometheus không?”
Tôi hơi sửng sốt.
Rồi gật đầu.
Đó là dự án mã nguồn mở khá ít người biết đến.
Hai năm trước.
Tôi đã dành gần như toàn bộ thời gian rảnh để tham gia phát triển và bảo trì.
Hoàn toàn vì đam mê.
Không nhận bất kỳ khoản thù lao nào.
“Trong danh sách những người đóng góp cốt lõi có một tài khoản tên R.Z.”
Ông nhìn tôi.
“Là cô đúng không?”
Ánh mắt tôi lập tức sáng lên.
“Đúng là tôi.”
“Nửa năm trước.”
“Khung công nghệ nền tảng của công ty chúng tôi gặp phải một nút thắt rất lớn.”
“Thử rất nhiều phương án nhưng đều thất bại.”
Ông nói với vẻ đầy tán thưởng.
“Sau đó một kiến trúc sư của chúng tôi tìm được lời giải trong Prometheus.”
“Tôi lần theo danh sách người đóng góp.”
“Và thấy những đoạn mã cùng tài liệu kỹ thuật mà cô viết.”
Ông dừng lại một chút.
“Rõ ràng.”
“Chặt chẽ.”
“Có tầm nhìn xa.”
“Ngay lúc đó tôi đã nghĩ.”
“Người viết được những thứ như vậy tuyệt đối không nên bị chôn vùi.”
Sau đó.
Ông giao cho bộ phận nhân sự tìm hiểu về tôi.
Kết quả khiến ông vô cùng bất ngờ.
Ông dừng bước.
Nhìn tôi.
Trong ánh mắt vừa có chút tiếc nuối.
Vừa có rất nhiều sự công nhận.
“Tiểu Chu.”
“Tài năng của cô vượt xa chức vụ trước đây của mình.”
“Vàng rồi sẽ tỏa sáng.”
“Chỉ là đôi khi cần có người phủi đi lớp bụi bám trên đó.”
Trong lòng tôi dâng lên một dòng ấm áp.
Hóa ra.
Những nỗ lực âm thầm trong đêm khuya.
Những kiên trì không ai biết tới.
Thật sự có người nhìn thấy.
Không phải nhờ may mắn.
Không phải nhờ quan hệ.
Mà bởi vì năng lực được tích lũy từng ngày.
Thứ mà không ai có thể cướp đi.
Trong lúc tôi bắt đầu hành trình mới tại Công nghệ Lập Tấn.
Thì công ty cũ lại đang trải qua một trận động đất nhân sự dữ dội.
Sau khi biết chuyện khách hàng Hoa Thịnh khiếu nại.
Lại biết thêm nội tình liên quan đến Dự án Phượng Hoàng.
Phó Tổng giám đốc phụ trách lập tức nổi trận lôi đình.
Vương Lệ bị đình chỉ công tác ngay tại chỗ.
Chờ đợi chị ta là thông báo phê bình toàn công ty cùng quyết định cho thôi việc.
Sự nghiệp của chị ta gần như đã chấm hết.
Cả bộ phận bị yêu cầu điều tra và tái cơ cấu toàn diện.
Những nhân viên từng dựa vào sự “truyền máu” âm thầm của tôi để tạo nên thành tích đẹp đẽ.
Sau khi mất đi nền móng.
Năng lực thật lập tức lộ rõ.
Triệu Vũ vì sai sót dữ liệu trong một khách hàng quan trọng.
Bị tước danh hiệu quán quân doanh số.
Đồng thời mất toàn bộ tiền thưởng.
Lý Vy liên tiếp làm hỏng ba báo cáo dự án.
Cuối cùng chủ động nộp đơn xin nghỉ việc.
Vài tháng sau.
Trong tiệc tối của một hội nghị thượng đỉnh ngành công nghệ.
Lý Vy với tư cách nhân viên bình thường của một công ty nhỏ.
Cầm ly rượu đứng ở một góc.
Từ xa nhìn thấy tôi.
Tôi mặc bộ vest công sở gọn gàng.
Đang trò chuyện vui vẻ cùng những nhân vật hàng đầu trong ngành.
Bên cạnh là Trần Lập Tấn.
Người mà trước đây cô ta chỉ nghe qua trong truyền thuyết.
Trên gương mặt tôi.
Là sự tự tin và ánh sáng mà cô ta chưa từng nhìn thấy.
Khoảnh khắc ấy.
Lý Vy cuối cùng cũng hiểu.
Có những người sinh ra để bay lên bầu trời.
Giống như phượng hoàng.
Còn cô ta.
Chỉ là một con ếch dưới đáy giếng.
Mãi mãi không thể hiểu được bầu trời cao đến nhường nào.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt ấy.
Tôi khẽ quay đầu nhìn sang.
Ánh mắt bình thản.
Không oán hận.
Cũng không thương hại.
Giống như đang nhìn một người xa lạ chưa từng quen biết.
Rồi tôi quay đi.
Tiếp tục trò chuyện cùng những người bên cạnh.
Tiếp tục bàn về tương lai.
Về dự án sẽ thay đổi cả ngành công nghệ.
Về những điều rộng lớn hơn rất nhiều so với một văn phòng nhỏ bé của ngày xưa.
Bởi vì đối với tôi.
Những người từng làm tổn thương mình đã ở lại phía sau.
Còn tương lai.
Mới là nơi đáng để nhìn về.
13
Buổi họp khởi động Dự án Phượng Hoàng được tổ chức tại phòng họp toàn cảnh trên tầng cao nhất của Công nghệ Lập Tấn.
Bên ngoài ô cửa kính sát đất là đường chân trời rực rỡ nhất của cả thành phố.
Tôi đứng trước màn hình thông minh khổng lồ.
Phía sau là Trần Lập Tấn cùng toàn bộ giám đốc các bộ phận trọng yếu của công ty.
Đây là lần đầu tiên trong đời tôi đứng ở vị trí trung tâm của một sân khấu như thế.
Nhưng trong lòng lại không hề có chút căng thẳng nào.
Chaporia
Bình Luận (0)