Ba năm qua.
Những đêm thức trắng.
Những tập dữ liệu đã xử lý.
Những mô hình từng xây dựng.
Tất cả đều trở thành nền tảng vững chắc cho tôi lúc này.
Tôi mở bản trình bày đã chuẩn bị từ rất lâu.
Không có mẫu thiết kế hào nhoáng.
Không có những khẩu hiệu sáo rỗng.
Trang đầu tiên hiện lên.
Là sơ đồ kiến trúc công nghệ cốt lõi của Dự án Phượng Hoàng.
Phức tạp.
Tinh vi.
Tựa như quỹ đạo vận hành của những vì sao.
“Tư duy thiết kế ban đầu của tôi là Dự án Phượng Hoàng sẽ được xây dựng trên nền tảng cụm vi dịch vụ và hệ thống lưu trữ dữ liệu phân tán…”
Tôi bắt đầu trình bày.
Giọng nói rõ ràng và ổn định.
Từ kiến trúc tầng nền.
Đến tầng ứng dụng.
Rồi con đường hiện thực hóa mô hình kinh doanh ở tầng cao nhất.
Mỗi mắt xích đều có phân tích chi tiết.
Và không chỉ một phương án dự phòng.
Những giám đốc kỹ thuật vốn mang tâm lý đánh giá và quan sát ban đầu.
Sắc mặt dần thay đổi.
Từ bình thản.
Đến ngạc nhiên.
Rồi cuối cùng là tập trung tuyệt đối cùng sự tán thưởng không che giấu.
Họ đều là những chuyên gia hàng đầu trong ngành.
Chỉ cần nhìn qua đã biết giá trị thực sự của bản kế hoạch này.
Đó không đơn thuần là một viễn cảnh đẹp đẽ.
Mà là một bản đồ tác chiến hoàn chỉnh.
Logic chặt chẽ.
Chi tiết chắc chắn.
Khả năng triển khai cực cao.
Thậm chí nhiều nhận định về điểm nghẽn của ngành.
Cũng như những dự đoán về xu hướng công nghệ tương lai.
Còn sâu sắc hơn cả những người đã lăn lộn nhiều năm như họ.
Một giờ trình bày kết thúc.
Cả phòng họp chìm trong yên lặng.
Ngay sau đó.
Tiếng vỗ tay vang lên dữ dội.
Trần Lập Tấn là người vỗ tay đầu tiên.
Trên gương mặt ông là sự hài lòng và tự hào không hề che giấu.
Ông biết mình đã không nhìn nhầm người.
Tôi nhìn quanh căn phòng.
“Mọi người có câu hỏi gì không?”
Giám đốc khối nghiên cứu và phát triển.
Người nổi tiếng khó tính nhất công ty.
Đẩy nhẹ gọng kính.
“Chu Nhiên.”
“Tôi chỉ có một câu hỏi.”
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía ông ấy.
“Trong kế hoạch của cô có đề cập đến đội ngũ gồm mười lăm kỹ sư hàng đầu.”
“Bao giờ lực lượng đó mới có thể tập hợp đầy đủ?”
Câu hỏi ấy đại diện cho sự công nhận của tất cả mọi người.
Bởi vì họ không còn nghi ngờ bản kế hoạch nữa.
Thứ họ quan tâm bây giờ là dự án khi nào có thể chính thức triển khai.
Trần Lập Tấn bật cười.
“Đó cũng chính là nội dung thứ hai của cuộc họp hôm nay.”
Ông nhìn về phía tôi.
“Từ giờ trở đi.”
“Toàn bộ nguồn lực nhân sự và dự trữ công nghệ của công ty sẽ ưu tiên cho Dự án Phượng Hoàng.”
Ông dừng lại một chút rồi tiếp tục.
“Chu Nhiên.
”
“Tôi trao cho cô toàn quyền quyết định.”
“Cô có thể điều động bất kỳ nhân sự nào trong nội bộ mà cô thấy phù hợp.”
“Cũng có thể tuyển dụng nhân tài trên phạm vi toàn cầu.”
“Ngân sách…”
“Không giới hạn.”
“Tôi chỉ cần kết quả.”
Những lời ấy khiến tất cả các giám đốc có mặt đều hít vào một hơi lạnh.
Đó là mức độ tín nhiệm và trao quyền mà rất ít người có được.
Tôi hít sâu một hơi.
Nhìn Trần Lập Tấn.
Cũng nhìn tất cả mọi người trong phòng.
Sau đó nghiêm túc gật đầu.
“Tôi cam kết hoàn thành nhiệm vụ.”
Buổi họp kết thúc.
Tôi có văn phòng riêng của mình.
Không quá lớn.
Nhưng sở hữu tầm nhìn tuyệt đẹp nhìn ra toàn bộ trung tâm thành phố.
Giám đốc nhân sự đích thân mang tới một chồng hồ sơ.
Đặt lên bàn làm việc của tôi.
“Quản lý Chu.”
“Đây là toàn bộ hồ sơ của các kỹ sư cấp S và cấp A trong công ty.”
“Bất cứ lúc nào chị cũng có thể sắp xếp phỏng vấn hoặc điều động.”
Tôi đưa tay nhận lấy.
Ánh mắt lướt qua từng tập tài liệu.
Bên ngoài ô cửa kính.
Ánh nắng buổi sáng chiếu rực rỡ xuống thành phố.
Mọi thứ đều đang bắt đầu.
Lần đầu tiên trong nhiều năm.
Tôi không còn là người ngồi ở góc khuất cuối phòng họp.
Không còn là người âm thầm hoàn thành công việc cho người khác.
Không còn là cái bóng đứng sau thành công của bất kỳ ai.
Từ hôm nay.
Tôi sẽ tự xây dựng đội ngũ của mình.
Tự dẫn dắt dự án của mình.
Và tự viết nên tương lai của chính mình.
“Các kênh tuyển dụng bên ngoài cũng đã được mở hoàn toàn. Những hồ sơ nhận được sẽ được sàng lọc ngay từ đầu và gửi đến chị trong thời gian sớm nhất.”
Tôi nhìn vị giám đốc nhân sự với thái độ vô cùng kính trọng trước mặt, bất giác nhớ tới gương mặt cay nghiệt của Vương Lệ.
Đều là người quản lý.
Nhưng khác biệt lại như trời với vực.
Tôi không lập tức mở những tập hồ sơ đó ra xem.
Thay vào đó, tôi mở máy tính, đăng nhập vào cộng đồng lập trình viên lớn nhất thế giới.
Trong ô tìm kiếm, tôi nhập vào vài ID.
Đó đều là những cao thủ kỹ thuật mà tôi quen biết, hoặc đúng hơn là đã giao lưu với nhau bằng kỹ thuật trong những năm tham gia dự án mã nguồn mở trước đây.
Có người không làm việc cho bất kỳ tập đoàn lớn nào.
Thậm chí có người còn sở hữu tính cách rất kỳ quặc.
Nhưng tôi biết.
Năng lực kỹ thuật của họ vượt xa rất nhiều “chuyên gia” có hồ sơ đẹp đẽ ngoài kia.
Điều tôi muốn xây dựng không phải là một đội quân biết nghe lời.
Mà là một đội ngũ thực sự sở hữu sức sáng tạo và năng lực chiến đấu.
Một “Liên Minh Báo Thù” đúng nghĩa.
Tôi gửi đi email đầu tiên.
Người nhận là ID có tên “Ghost”.
Nội dung email rất đơn giản.
“Xin chào, tôi là R.Z. Tôi đang có một dự án có thể thay đổi thế giới. Anh có hứng thú trao đổi không?”
Chưa đầy ba phút sau, đối phương đã trả lời.
Chaporia
Bình Luận (0)