Chỉ vỏn vẹn một từ.
“Địa chỉ.”
Tôi bật cười.
Tôi biết.
Đội ngũ của mình sẽ bắt đầu được ghép lại từ nơi này.
Buổi chiều, tôi gặp ứng viên nội bộ đầu tiên.
Một chàng trai tên Lâm Phong.
Mới tốt nghiệp được hai năm.
Nhưng lại cực kỳ nổi bật trên diễn đàn kỹ thuật của công ty.
Anh từng đưa ra rất nhiều ý tưởng mang tính đột phá.
Chính vì thế mà cấp trên trực tiếp luôn xem anh là một “cái gai”.
Khi bước vào văn phòng, Lâm Phong mang theo vẻ bất cần.
“Quản lý Chu, nghe nói chị định thay đổi thế giới à?”
Giọng điệu có chút mỉa mai.
Anh cho rằng đây lại là một màn vẽ bánh viển vông.
Tôi không tức giận.
Chỉ xoay màn hình máy tính về phía anh.
Trên màn hình là sơ đồ kiến trúc cốt lõi của Dự án Phượng Hoàng.
Lâm Phong chỉ nhìn một cái.
Nụ cười châm chọc trên mặt lập tức đông cứng.
Anh bước nhanh tới trước màn hình.
Đôi mắt nhìn chằm chằm vào những mô-đun phức tạp cùng các luồng dữ liệu đan xen.
Hơi thở dần trở nên gấp gáp.
“Cái này… là chị thiết kế sao?”
Anh hỏi với vẻ không dám tin.
“Chỉ là một khung sơ bộ thôi.”
Tôi bình thản đáp.
Lâm Phong đứng trước màn hình suốt mười phút.
Lúc thì nhíu mày.
Lúc lại gật đầu.
Ngón tay không ngừng vạch vẽ trong không khí.
Miệng lẩm bẩm tính toán.
Cuối cùng, anh đột ngột quay người lại.
Nhìn tôi.
Trong mắt bùng lên ánh sáng chưa từng có.
“Tôi tham gia.”
“Cậu còn chưa hỏi chế độ đãi ngộ.”
“Làm một dự án như thế này còn cần hỏi đãi ngộ sao?”
Lâm Phong kích động đến mức giọng nói run lên.
“Chỉ riêng việc được tham gia dự án này đã là phần thưởng lớn nhất đối với một lập trình viên rồi.”
Tôi nhìn anh.
Giống như nhìn thấy chính mình của hai năm trước.
Tôi đứng dậy.
Đưa tay về phía anh.
“Chào mừng cậu gia nhập Dự án Phượng Hoàng.”
“Thành viên sáng lập của đội ngũ, Lâm Phong.”
Lâm Phong siết chặt tay tôi.
Cảm giác như máu trong người đang sôi lên.
Anh biết.
Chương hấp dẫn nhất trong sự nghiệp của mình đã chính thức bắt đầu.
Còn với tôi.
Đây mới chỉ là khởi đầu.
Trong suốt một tuần tiếp theo, văn phòng của tôi trở thành nơi được chú ý nhất tại Công nghệ Lập Tấn.
Liên tục có những nhân tài hàng đầu bước vào.
Rồi bước ra với những biểu cảm khác nhau.
Có người kích động.
Có người khâm phục.
Có người trầm ngâm suy nghĩ.
Đội ngũ của tôi giống như một khối nam châm khổng lồ.
Thu hút những người thật sự khao khát tạo ra giá trị.
Tôi dùng chuyên môn và tầm nhìn của mình để vẽ nên cho họ một giấc mơ chung.
Và giấc mơ ấy.
Sắp chính thức ra khơi.
14
Dự án Phượng Hoàng chính thức khởi động.
Tin tức ấy lan truyền khắp ngành như một cơn gió mạnh.
Sự đầu tư không tiếc chi phí của Công nghệ Lập Tấn.
Sự đích thân đứng ra bảo chứng của Trần Lập Tấn.
Cùng tiềm năng phát triển khổng lồ của chính dự án.
Tất cả đã biến nó thành chủ đề nóng nhất trong giới.
Các loại suy đoán và phân tích xuất hiện liên tiếp.
Nhưng điều khiến mọi người bàn tán nhiều nhất vẫn là người phụ trách dự án này.
Tôi.
Chu Nhiên.
Một cái tên trước đó gần như vô danh.
Khi một số người thích đào bới thông tin dùng đủ mọi cách để tìm ra hồ sơ công việc trước đây của tôi.
Cả ngành đều chấn động.
Một trợ lý dự án của một công ty hạng hai.
Mức lương tháng chỉ 5.800 tệ.
Thông tin ấy đặt cạnh danh hiệu “Người phụ trách dự án chiến lược cấp S” tạo nên sự tương phản cực lớn và đầy kịch tính.
Trong chốc lát.
Vô số phiên bản truyền thuyết về tôi xuất hiện.
Có người nói tôi là con gái riêng được Trần Lập Tấn bí mật nuôi dưỡng nhiều năm.
Có người nói phía sau tôi có một thế lực tài chính thần bí chống lưng.
Thậm chí còn có người thêm mắm dặm muối vào trải nghiệm làm việc ở công ty cũ của tôi.
Biến nó thành một truyền kỳ nơi đô thị về một người nhẫn nhục nhiều năm rồi một bước lên mây.
Những lời đồn ấy đương nhiên cũng truyền về công ty cũ của tôi.
Từ trên xuống dưới.
Cả công ty đều rơi vào bầu không khí vừa hoang đường vừa khó xử.
Người trợ lý nhỏ mà họ từng coi như không tồn tại.
Thậm chí từng tùy tiện bắt nạt.
Bây giờ lại trở thành ngôi sao mới nổi của ngành mà họ chỉ có thể ngước nhìn.
Thậm chí phải tìm cách lấy lòng.
Phó tổng giám đốc phụ trách.
Người từng nổi trận lôi đình với Vương Lệ.
Lúc này càng đứng ngồi không yên.
Ông ta hiểu rõ hơn bất kỳ ai.
Sự ra đi của tôi có ý nghĩa thế nào đối với công ty.
Đó không đơn thuần là mất đi một nhân viên.
Mà là đánh mất một nhân vật có khả năng trở thành người dẫn đầu ngành trong tương lai.
Thậm chí còn tự tạo ra cho mình một đối thủ tiềm tàng cực kỳ mạnh mẽ.
Ông ta phải làm điều gì đó.
Để bù đắp sai lầm quá lớn này.
Ông ta muốn liên lạc với tôi.
Nhưng lại phát hiện mình hoàn toàn không có cách nào tìm được tôi.
Ông ta bảo thư ký đi tra cứu.
Thư ký tìm cả buổi.
Cuối cùng chỉ tìm được số điện thoại mà tôi đăng ký khi mới vào công ty.
Nhưng số đó từ lâu đã ngừng sử dụng.
Chaporia
Bình Luận (0)