Cả công ty.
Không một ai có WeChat cá nhân hay số điện thoại riêng của tôi.
Phát hiện này khiến Tổng giám đốc Triệu cảm thấy lạnh sống lưng.
Một người đã làm việc ở đây suốt ba năm.
Sau khi rời đi.
Lại không để lại bất kỳ dấu vết nào để người khác có thể liên lạc.
Điều đó chứng tỏ tôi đã thất vọng và dứt khoát đến mức nào.
Cuối cùng.
Thông qua một người bạn trong hiệp hội ngành nghề.
Tổng giám đốc Triệu phải vòng vo rất nhiều mới xin được số điện thoại riêng của Trần Lập Tấn.
Ông ta do dự rất lâu.
Cuối cùng vẫn cắn răng gọi đi.
Sau khi điện thoại được kết nối.
Ông ta hạ thấp tư thế đến mức chưa từng có.
Đầu tiên là một tràng khen ngợi Công nghệ Lập Tấn và Dự án Phượng Hoàng.
Sau đó mới cẩn thận nhắc tới tôi.
“Tổng giám đốc Trần, Chu Nhiên là nhân tài ưu tú trưởng thành từ công ty chúng tôi, chúng tôi đều rất tự hào về cô ấy. Trước đây có thể đã xảy ra một vài hiểu lầm, đó là sơ suất trong khâu quản lý của chúng tôi. Anh xem có thể sắp xếp một dịp nào đó được không? Tôi làm chủ, mọi người cùng ăn một bữa cơm, hóa giải hiểu lầm.”
Đầu dây bên kia.
Trần Lập Tấn im lặng một lúc.
“Tổng giám đốc Triệu.”
Giọng ông không nghe ra vui buồn.
“Hiện giờ Chu Nhiên rất bận.”
“Thời gian của cô ấy được tính bằng từng giây.”
“Dự án Phượng Hoàng không cho phép bất cứ chuyện gì làm phân tâm cô ấy.”
“Chuyện đã qua.”
“Cứ để nó qua đi.”
“Công ty các anh tự lo cho mình đi.”
Nói xong.
Trần Lập Tấn cúp máy.
Tổng giám đốc Triệu cầm ống nghe.
Lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh.
“Tự lo cho mình đi.”
Bốn chữ ấy.
Khiến ông ta sợ hãi hơn bất kỳ lời trách mắng gay gắt nào.
Ông ta biết.
Bản thân mình và công ty.
Đã hoàn toàn đánh mất tư cách đối thoại với tôi.
Cũng như với Công nghệ Lập Tấn.
Cùng lúc đó.
Công việc tuyển dụng của tôi vẫn đang được tiến hành đâu vào đấy.
Chiều hôm ấy.
Tôi phỏng vấn một ứng viên.
Hồ sơ rất đẹp.
Tốt nghiệp trường danh tiếng.
Từng làm việc tại nhiều tập đoàn lớn.
Trong suốt buổi phỏng vấn.
Đối phương trả lời trôi chảy.
Nhìn qua có vẻ kinh nghiệm rất phong phú.
Nhưng ở câu hỏi kỹ thuật cuối cùng.
Câu trả lời của anh ta lại trở nên mơ hồ.
Thậm chí còn cố dùng một vài thuật ngữ ngành nghề sáo rỗng để đánh trống lảng.
Tôi lập tức nhìn thấu thực lực thật sự của người này.
Đây là kiểu ứng viên điển hình có hồ sơ được tô vẽ quá mức.
Khi buổi phỏng vấn kết thúc.
Tôi lịch sự nói với anh ta:
“Được rồi, hôm nay chúng ta dừng tại đây.
”
“Nếu có kết quả tiếp theo, bộ phận nhân sự sẽ chủ động liên hệ với anh.”
Đó là một câu từ chối rất tiêu chuẩn.
Đối phương cũng hiểu điều đó.
Trên mặt thoáng hiện vẻ không cam lòng.
Ngay khi chuẩn bị đứng dậy rời đi.
Anh ta bỗng lên tiếng:
“Quản lý Chu, thật ra tôi biết chị.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.
“Tôi là bạn đại học của Triệu Vũ.”
“Trước đây tôi từng nghe cậu ấy nhắc đến chị.”
Triệu Vũ.
Cái tên ấy khiến ánh mắt tôi khẽ dao động.
“Hiện giờ cậu ấy sống không được tốt lắm.”
Anh ta tiếp tục nói.
Giọng điệu mang theo chút hả hê.
“Nghe nói cậu ấy bị công ty sa thải rồi.”
“Tiền thưởng cũng bị cắt sạch.”
“Bây giờ đang chạy kinh doanh cho một công ty nhỏ.”
“Lương cơ bản chỉ có 3.000 tệ.”
“Ngày nào cũng bị sếp mắng.”
“Còn cả Lý Vy nữa.”
“Cô ta tự xin nghỉ việc.”
“Gửi rất nhiều hồ sơ nhưng đều không có hồi âm.”
“Cái ngành này nhỏ lắm.”
“Trình độ của cô ta thế nào ai cũng biết.”
“Tiếng xấu lan ra rồi.”
“Không ai dám nhận nữa.”
Trong lúc nói.
Anh ta liên tục quan sát biểu cảm của tôi.
Dường như muốn nhìn thấy chút đắc ý hoặc hả hê trên gương mặt tôi.
Nhưng anh ta thất vọng.
Từ đầu đến cuối.
Trên mặt tôi không hề xuất hiện bất kỳ cảm xúc nào.
Giống như đang nghe một câu chuyện chẳng liên quan gì tới mình.
“Triệu Vũ nhờ tôi chuyển cho chị một câu.”
Anh ta tiếp tục.
“Cậu ấy nói mình biết sai rồi.”
“Cậu ấy nói có lỗi với chị.”
“Cậu ấy muốn hỏi chị…”
“Liệu chị có thể cho cậu ấy một cơ hội không?”
“Cậu ấy nói sẵn sàng làm trâu làm ngựa cho chị.”
“Chỉ cần chị chịu kéo cậu ấy một tay.”
Tôi lặng lẽ nghe hết.
Nhìn người đàn ông trước mặt.
Người đang cố dùng chút gọi là “tình cũ đồng nghiệp” để tìm cơ hội cho chính mình.
Sau đó.
Tôi chậm rãi lên tiếng.
“Anh về nói lại với cậu ta.”
“Thứ nhất.”
“Dự án Phượng Hoàng không tuyển người vô dụng.”
“Thứ hai.”
“Chỗ tôi không phải trạm thu mua phế liệu.”
Giọng tôi không lớn.
Nhưng từng chữ đều lạnh như băng.
Người đàn ông kia đứng sững tại chỗ.
Sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Tôi không nhìn anh ta thêm lần nào nữa.
Chỉ nhấn nút điện thoại nội bộ trên bàn.
“Người tiếp theo.”
Tôi không còn thời gian để lãng phí cho những người và những chuyện thuộc về quá khứ nữa.
Con đường tôi đang hướng tới.
Là bầu trời rộng lớn và những vì sao xa.
Còn những người đã bị bỏ lại phía sau.
Từ lâu đã không còn tư cách xuất hiện trong thế giới của tôi nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)