16

Màn đêm như một lớp mực đặc quánh.

Phủ kín toàn bộ bức tranh thành phố.

Nhưng văn phòng Dự án Phượng Hoàng trên tầng cao nhất của Công nghệ Lập Tấn.

Lại là hòn đảo duy nhất chưa bị bóng tối nuốt chửng.

Đèn đuốc sáng trưng.

Rực rỡ như ban ngày.

Đã tròn hai mươi ngày kể từ cuộc họp xác định hướng phát triển bộ máy lõi.

Trong hai mươi ngày ấy.

Khái niệm thời gian ở nơi này gần như biến mất hoàn toàn.

Không ai còn nhớ hôm nay là thứ mấy.

Cũng chẳng ai để ý bên ngoài là bình minh hay hoàng hôn.

Trong thế giới của mọi người.

Chỉ còn lại mã nguồn.

Sơ đồ kiến trúc.

Và những cuộc tranh luận kỹ thuật bất tận.

Ba tấm bảng trắng đã được thay mới.

Trên mỗi tấm.

Chi chít công thức.

Luồng logic.

Cùng vô số bản phác thảo nguệch ngoạc như những ký hiệu bí ẩn.

Dưới sàn nhà.

Những chiếc cốc cà phê rỗng và hộp cơm dùng một lần nằm ngổn ngang.

Trong không khí.

Tràn ngập mùi cà phê.

Mùi thuốc lá.

Và thứ hương vị đặc trưng chỉ xuất hiện khi bộ não con người hoạt động hết công suất.

Đội hình trong mơ gồm toàn những thiên tài.

Đang trải qua trận chiến khốc liệt nhất.

Nhưng cũng hưng phấn nhất trong sự nghiệp của họ.

Bóng Ma.

Kiến trúc sư trưởng nổi tiếng luôn hành động một mình.

Lúc này đang tóc tai rối bù.

Chen chúc cùng Lâm Phong trước một màn hình máy tính.

Chỉ vì hiệu suất truyền tải của một gói dữ liệu.

Mà tranh luận đến đỏ mặt tía tai.

Cậu thiên tài bảo mật trẻ tuổi.

Đeo tai nghe chống ồn.

Ngón tay lướt trên bàn phím nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh.

Trên màn hình của cậu.

Vô số tường lửa cùng cạm bẫy ảo đang được dựng lên.

Mô phỏng những cuộc tấn công mạng cấp độ cao nhất thế giới.

Cả đội ngũ.

Giống như một cỗ máy tinh vi đã được điều chỉnh tới giới hạn.

Mỗi bánh răng đều đang vận hành điên cuồng.

Nhưng vẫn phối hợp hoàn hảo.

Còn người thiết kế tổng thể.

Cũng là động cơ trung tâm của cỗ máy ấy.

Chính là tôi.

Tôi đã liên tục ở trong văn phòng này suốt bảy mươi hai giờ.

Không hề bước ra ngoài.

Một chiếc giường gấp được đặt trong góc phòng.

Nhưng gần như chưa từng được sử dụng.

Buồn ngủ.

Tôi dùng nước lạnh rửa mặt.

Đói bụng.

Tôi ăn vài miếng bánh mì khô.

Toàn bộ tinh lực của tôi.

Đều được dồn vào vũ trụ số vô tận tạo nên từ những con số 0 và 1.

Tôi không chỉ là người chỉ huy.

Tôi còn là chiến binh mạnh nhất nơi tuyến đầu.

Bất kỳ vấn đề kỹ thuật nào mà đội ngũ gặp phải.

Cuối cùng đều được chuyển tới chỗ tôi.

Và tôi luôn có thể tìm ra điểm mấu chốt của vấn đề trong thời gian ngắn nhất.

Đồng thời đưa ra phương án giải quyết tối ưu nhất.

Một đêm khuya.

Bóng Ma gặp phải nút thắt trong một thuật toán tầng nền.

Đó là bài toán về phân bổ bộ nhớ động.

Anh đã mắc kẹt với nó suốt hai ngày.

Thử hơn chục cách khác nhau.

Nhưng đều thất bại.

Điều đó ảnh hưởng trực tiếp tới giới hạn hiệu năng của toàn bộ bộ máy lõi.

Anh bực bội vò đầu bứt tóc.

Cảm giác tự hào và tự tin của mình.

Đang từng chút một bị thuật toán nhỏ bé kia nghiền nát.

Ngay khi anh gần như muốn bỏ cuộc.

Tôi cầm một ly cà phê nóng.

Lặng lẽ bước tới phía sau anh.

Tôi chỉ đứng nhìn màn hình trong năm phút.

Sau đó.

Tôi cầm bút lên.

Viết xuống một đoạn mã giả chỉ khoảng hơn mười dòng trên tờ giấy nháp bên cạnh.

“Thử hướng này xem.”

Tôi nói.

“Dùng danh sách liên kết hai chiều kết hợp với bảng ánh xạ băm.

“Thay cho cấu trúc cây đỏ đen hiện tại.”

“Độ phức tạp thời gian có thể giảm từ O(log n) xuống O(1).”

Bóng Ma sững người.

Anh nhìn chằm chằm vào đoạn mã ngắn gọn nhưng đầy tính sáng tạo ấy.

Giống như một tia chớp xé toạc màn sương trong đầu.

Đúng vậy!

Sao anh lại không nghĩ ra chứ?

Ý tưởng này hoàn toàn thoát khỏi khuôn khổ quản lý bộ nhớ truyền thống.

Quả thực là một nét bút thần kỳ.

Anh ngẩng đầu.

Khó tin nhìn gương mặt hơi tái nhợt vì mệt mỏi của tôi.

“Cô… cô nghĩ ra bằng cách nào vậy?”

Tôi chỉ khẽ cười.

“Trước đây khi tham gia dự án Prometheus.”

“Tôi từng gặp vấn đề tương tự.”

Tôi không nói với anh.

Để giải quyết bài toán đó.

Tôi đã một mình đọc hết toàn bộ mã nguồn liên quan đến quản lý bộ nhớ trong nhân Linux.

Tôi đặt ly cà phê lên bàn anh.

“Đừng thức khuya quá.”

“Sức khỏe mới là vốn quý nhất.”

Nói xong.

Tôi quay người trở về chỗ ngồi của mình.

Tiếp tục đắm chìm trong thế giới mã nguồn riêng.

Bóng Ma nhìn theo bóng lưng tôi.

Rồi lại cúi đầu nhìn đoạn mã ngắn trên tờ giấy.

Đó gần như là một tác phẩm nghệ thuật.

Khoảnh khắc ấy.

Chút kiêu hãnh cuối cùng thuộc về một cao thủ hàng đầu như anh hoàn toàn tan biến.

Thay vào đó.

Là sự khâm phục chân thành từ tận đáy lòng.

Cuối cùng anh cũng hiểu.

Vì sao Trần Lập Tấn lại giao một dự án quan trọng đến vậy cho một người phụ nữ trẻ tuổi và vô danh như tôi.

Bởi vì.

Tôi thực sự là một thiên tài sinh ra vì mã nguồn.

Dưới sự dẫn dắt của tôi.

Tiến độ phát triển bộ máy lõi tăng lên với tốc độ đáng kinh ngạc.

Từng mô-đun một.

Liên tục được xây dựng.

Liên tục được hoàn thiện.

Toàn bộ đội ngũ cũng đạt tới trạng thái hưng phấn chưa từng có.

Ai cũng cảm thấy.

Một tác phẩm vĩ đại đang dần thành hình trong chính tay họ.

Thế nhưng.

Ngay khi tất cả đều cho rằng ánh sáng chiến thắng đã ở ngay trước mắt.

Một cuộc điện thoại từ bên kia đại dương gọi tới.

Là Trần Lập Tấn.

Lần đầu tiên.

Trong giọng nói của ông xuất hiện sự nặng nề hiếm thấy.

“Tiểu Chu.”

“Tôi vừa nhận được tin.”

“Một đối thủ cạnh tranh lớn của chúng ta.”

“Một tập đoàn công nghệ hàng đầu ở Thung lũng Silicon.”

“Vừa công bố họ cũng đang phát triển một dự án tương tự.”

“Mật danh là Bàn Cổ.”

“Hơn nữa.”

“Hội nghị công bố sản phẩm của họ được ấn định sau ba tháng nữa.”

Bàn tay cầm điện thoại của tôi khẽ siết lại.

Ba tháng.

Con số ấy giống như một lưỡi dao sắc bén.

Lơ lửng trên đầu tất cả mọi người.

Theo tiến độ hiện tại.

Ít nhất bốn tháng nữa.

Dự án Phượng Hoàng mới có thể hoàn thành đợt thử nghiệm nội bộ đầu tiên.

Điều đó đồng nghĩa.

Chúng tôi sẽ hoàn toàn đánh mất lợi thế tiên phong trên thị trường.

“Tôi biết yêu cầu này rất quá đáng.”

Giọng Trần Lập Tấn mang theo chút áy náy.

“Nhưng chúng ta phải đi trước họ.”

“Hội đồng quản trị đang gây áp lực rất lớn cho tôi.”

“Tôi cần cô và đội ngũ của mình tạo nên một kỳ tích.”

“Một tháng.”

“Trong vòng một tháng.”

“Tôi phải nhìn thấy phiên bản Alpha của bộ máy lõi Dự án Phượng Hoàng.”

“Và hiệu năng của nó phải vượt toàn diện tất cả các chỉ số kỹ thuật mà chúng ta hiện có về dự án Bàn Cổ.”

Cuộc gọi kết thúc.

Tôi đứng trước cửa kính sát đất.

Nhìn ánh đèn của hàng vạn gia đình dưới chân mình.

Tôi biết.

Thời gian còn lại không nhiều nữa.

Một trận chiến thực sự.

Giờ đây mới chỉ vừa bắt đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...