Tôi lập tức lên mạng đặt mua loại bình xịt chống sói mạnh nhất.

Lấy lý do làm thêm, tôi kết bạn WeChat với Hứa Diên.

Cô ấy rất tốt, giới thiệu cho tôi rất nhiều công việc làm thêm thu nhập cao, còn bảo có gì không hiểu thì cứ hỏi cô ấy.

Tôi tặng bình xịt chống sói cho cô ấy làm quà cảm ơn.

Dặn cô ấy phải luôn mang theo bên mình, đừng đi đường đêm một mình.

【Nữ phụ lại nhiều chuyện gì nữa đây? Bình xịt chống sói đó không phải có vấn đề gì chứ? Cô ta cố tình hại nữ chính đúng không?】

【Tôi nghi ngờ nữ phụ nhìn thấy bình luận.】

【Không ai cảm thấy con gái cứu giúp lẫn nhau cũng rất đẹp sao? Thật ra đến giờ nữ phụ cũng chưa làm chuyện gì quá độc ác cả mà, là do chúng ta luôn nhìn cô ấy bằng thành kiến thôi.】

【Thiết lập nhân vật của nữ phụ vốn là ngoài mặt ngây thơ bên trong độc ác, mấy người ngốc à, đều bị cô ta lừa rồi.】

Bọn họ cãi nhau không ngừng.

Tôi căn bản không có thời gian xem.

Bởi vì tôi đang bận giao đồ ăn cho thiếu gia Tạ.

Cậu ấy muốn mua hộp mù phiên bản giới hạn, nhờ tôi đi giành mua.

Tôi xếp hàng suốt đêm.

Mua xong hộp mù.

Thiếu gia Tạ lại muốn ăn gà rán.

Bình luận tò mò tại sao một thiếu gia nhà giàu lại ăn đồ ăn vỉa hè.

Hừ.

Tên này xem trên Douyin đấy.

Tạ Tòng Dã luôn bị các blogger ẩm thực dụ dỗ, món gì nổi là muốn ăn món đó.

Bất kể giá cả, cậu ấy đều muốn nếm thử.

Tôi xếp hàng ở quán gà rán trong chợ đêm.

Phát hiện đúng lúc này chính là thời điểm nữ chính bị đám côn đồ quấy rối khi đang làm thêm.

Tôi gửi tin nhắn cho cô ấy.

Nhưng cô ấy mãi không trả lời.

Khi nhìn thấy bình luận phát trực tiếp khoảnh khắc nữ chính bị bắt nạt.

Tôi xách gà rán chạy vội tới.

13

Hứa Diên bị đám côn đồ bắt giữ sau khi tan ca làm thêm.

Cô ấy đã dùng bình xịt chống sói.

Hạ gục được hai ba tên.

Nhưng cô ấy không ngờ gần đó vẫn còn đồng bọn của bọn chúng.

Đám người kia túm tóc cô ấy, định cho cô ấy một bài học.

Khi tôi chạy tới.

Một gã đeo dây chuyền vàng đang cầm điện thoại.

Một tên khác đang định lột quần áo cô ấy.

Tôi lao tới tung một cú đá.

Đá văng tên đang khống chế Hứa Diên.

Lập tức kéo cô ấy chạy ra ngoài.

Trước khi tới đây tôi đã báo cảnh sát rồi.

Vừa chạy ra khỏi đầu hẻm.

Khi đám người phía sau đuổi tới.

Cảnh sát cũng vừa tới nơi.

Tôi và Hứa Diên cùng đến đồn cảnh sát lấy lời khai.

Đôi mắt cô ấy đỏ hoe nhìn tôi.

“Tô Niệm Vãn, cảm ơn cậu.”

“Không cần cảm ơn, cậu không sao là tốt rồi.”

Tôi cởi áo chống nắng khoác lên người cô ấy, che đi những vết bầm tím và góc áo bị xé rách.

“Đúng rồi, sao cậu biết tôi ở đó?”

“À, tình cờ đi ngang qua thôi.”

“May mà có cậu ở đó, lúc nãy tôi sợ chết khiếp. Không ngờ trông cậu gầy vậy mà đánh nhau giỏi thế?”

Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ.

Tôi ngượng ngùng đưa tay sờ tóc.

Hồi cấp hai tôi từng học tán đả hơn một năm.

Sau này vì học hành nên bỏ dở.

Không ngờ chút công phu mèo quào đó lại có lúc hữu dụng.

【Thế này có đúng không? Sao cốt truyện lệch rồi?】

【Tôi đã nói nữ phụ sẽ phá hỏng tình cảm của họ mà, giờ tin chưa?】

【Người trên có thể bớt nói nhảm được không? Rõ ràng nữ phụ đi cứu nữ chính mà, ai quy định nữ chính tiểu thuyết nhất định phải được nam chính cứu?】

Lấy lời khai xong.

Tôi bảo Hứa Diên đưa ra bằng chứng việc cô ấy thường xuyên bị đám côn đồ quấy rối đòi nợ.

Hy vọng có thể khiến đám cho vay nặng lãi này bị xử phạt nặng hơn.

Cửa kính lớn của đồn cảnh sát bị đẩy mở.

Thẩm Ký Bạch đến muộn.

Cậu ấy đeo kính gọng đen, khiến tôi lập tức có cảm giác quay về thời cấp ba.

Cậu ấy nhíu chặt mày, ánh mắt đau lòng nhìn sang đây.

Hứa Diên bên cạnh khẽ gọi tên cậu ấy.

Tôi nhớ tới những dòng bình luận nói sau chuyện này tình cảm của họ sẽ tiến triển.

Biết điều đứng dậy định rời đi.

Thẩm Ký Bạch bước tới.

Nhưng lại nắm lấy tôi.

“Cậu bị thương rồi, có đau không?”

Tôi khựng lại, lúc này mới phát hiện mặt trong cánh tay phải bị trầy xước.

Chắc là lúc hất đám côn đồ kia ra.

“Không đau.”

Tôi cứng miệng.

Bây giờ tinh thần thả lỏng rồi, cánh tay bắt đầu nóng rát đau đớn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...