Vết thương không sâu nhưng có vài chỗ rách da, máu rịn ra thành từng giọt.
Thẩm Ký Bạch nhíu chặt mày, nắm tay siết lại.
“Đám người đó đâu rồi?”
“Ở bên trong, cảnh sát nói sẽ tạm giam.”
Sự âm u lạnh lẽo trong mắt Thẩm Ký Bạch thoáng hiện rồi biến mất.
Tôi có thể cảm nhận rất rõ.
Nếu lúc nãy cậu ấy có mặt ở đó, nhất định sẽ làm ra vài chuyện quá khích vì nữ chính.
“Hứa Diên không sao rồi, cậu đừng lo.”
Tôi an ủi cậu ấy.
Nhân tiện rút tay về.
Nơi vừa bị cậu ấy chạm qua vẫn còn lưu lại hơi ấm.
“Cậu ở đây đợi tôi, tôi đi mua thuốc, sẽ quay lại ngay.”
Thẩm Ký Bạch quay người bỏ đi.
Hứa Diên vừa rồi vẫn luôn quan sát chúng tôi.
Đợi cậu ấy đi rồi.
Cô ấy kéo tay tôi, hạ giọng hỏi:
“Cậu chính là bạn học cùng lớp thời cấp ba của Thẩm Ký Bạch đúng không?”
“Cậu biết tôi à?”
“Tôi từng nghe nói qua. Tôi học cùng trường với các cậu, nhưng tôi học ban xã hội.”
Ban xã hội và ban tự nhiên không ở cùng tầng.
Bảo sao lúc đó xảy ra chuyện bức thư tình, vẫn không ai thừa nhận.
Hứa Diên nhìn tôi đầy ngưỡng mộ.
“Tô Niệm Vãn, cậu thật tốt, bảo sao cậu ấy lại thích cậu.”
“Hả? Cậu nhầm rồi phải không? Cậu ấy đâu có thích tôi. Bức thư tình đó là cậu viết, sao cậu còn chưa nói rõ với cậu ấy?”
“Sao cậu biết là tôi?”
Cô ấy kinh ngạc cắn môi.
“Ờm… tôi nhận ra chữ viết của cậu.”
Cô ấy cười khổ.
“Lúc đó tôi không có dũng khí ký tên. Sau này nghe nói có người dũng cảm theo đuổi cậu ấy, còn đối xử với cậu ấy rất tốt. Tôi cảm thấy có lẽ người khác thích cậu ấy hơn tôi, cũng thích hợp với cậu ấy hơn.”
Hứa Diên quá nhút nhát.
Gánh nặng gia đình khiến cô ấy không thở nổi.
Nhút nhát đến mức dù học đại học cùng Thẩm Ký Bạch suốt bốn năm cũng không dám thổ lộ dù chỉ nửa lời.
Nếu không phải sau khi tốt nghiệp Thẩm Ký Bạch phát hiện ra sự thật về bức thư tình, e rằng hai người sẽ bỏ lỡ nhau.
“Hứa Diên, cậu nên thử tỏ tình xem.”
“Không cần đâu, tôi cảm nhận được mà, cậu ấy không thích tôi.”
Gương mặt xinh đẹp của Hứa Diên nở nụ cười tái nhợt.
Bình luận không ngừng lướt qua, lo lắng thay cho nữ chính.
Tôi cũng sốt ruột.
Hai người họ chưa ở bên nhau?
Vậy bạn gái của Thẩm Ký Bạch là ai?
Sau này cậu ấy còn trả thù tôi không?
14
Khi Thẩm Ký Bạch cầm thuốc quay lại.
Hứa Diên đã về trường rồi.
Chuyện hôm nay xảy ra quá đột ngột, cô ấy cần thời gian bình tĩnh lại.
Tôi muốn ở bên cô ấy.
Nhưng cô ấy lại bảo tôi ở đây đợi một lát.
Hứa Diên nói cô ấy không muốn làm bóng đèn.
Tôi: ?
【? Không hiểu nổi cốt truyện nữa rồi, ai hiểu không?】
【Đã loạn thành một nồi cháo rồi, tác giả mau tới uống đi.】
【Mẹ nó, tôi muốn xem thử tác giả bịa tiếp thế nào! Nạp tiền rồi, dù là một đống phân tôi cũng phải nếm xem mặn nhạt ra sao.】
Tôi và Thẩm Ký Bạch ngồi xuống ghế dài bên đường.
Tôi muốn tự bôi thuốc.
Cậu ấy không cho.
Thẩm Ký Bạch trầm mặt dùng tăm bông bôi thuốc cho tôi, động tác vô cùng cẩn thận.
Lúc sát trùng hơi đau, cậu ấy còn thổi nhẹ giúp tôi.
Tôi không được tự nhiên, rút tay về.
Thẩm Ký Bạch nói:
“Cậu đi cứu Hứa Diên là vì Tạ Tòng Dã sao? Lần này cậu có thể ngăn cản cậu ta đánh nhau, lần sau thì sao?”
“Tô Niệm Vãn, đừng theo đuổi cậu ta nữa, cậu ta không hợp với cậu.”
Tôi nghe mà ngơ ngác.
Cậu ấy tự tưởng tượng kiểu gì vậy?
Chúng tôi đang ở trong cùng một cuốn sách sao?
“Thẩm Ký Bạch, cậu có bạn gái rồi mà còn xen vào chuyện của tôi có phải không thích hợp lắm không?”
Bàn tay cầm lọ thuốc của cậu ấy cứng đờ.
“Vậy sao? Cậu biết bạn gái tôi là ai không?”
Làm sao tôi biết được?
Cậu ấy tự nói tiếp:
“Bạn gái tôi rất lương thiện, đối xử với tôi rất tốt, chưa từng nổi giận với tôi.”
“Cô ấy cũng rất thông minh, chỉ cần nói một lần là hiểu.”
Đang khoe tình yêu à?
Tôi nghe mà trong lòng nghẹn lại.
Định đứng dậy bỏ đi.
Thẩm Ký Bạch kéo tôi lại.
“Nhưng hình như cô ấy không thích tôi nữa.”
“Hình như cô ấy chỉ lợi dụng tôi.”
“?”
Sao nghe quen thế?
Tôi kinh ngạc trợn to mắt.
Hoàn hồn lại mới phát hiện hình như cậu ấy đang nói về tôi?
“Thẩm Ký Bạch, khi nào tôi thành bạn gái cậu vậy? Lúc đó cậu căn bản đâu có đồng ý ở bên tôi.”
Chaporia
Bình Luận (0)