“Ừm, vì tôi sợ liên lụy cậu. Hoàn cảnh gia đình tôi như vậy, một mình tôi chịu khổ là đủ rồi.”

Thẩm Ký Bạch nói rất nghiêm túc.

Trong những lần im lặng không thể đáp lại thời cấp ba.

Đều cất giấu sự tự ti của cậu ấy.

Trong đầu tôi vang lên câu nói của Hứa Diên —

“Bảo sao cậu ấy lại thích cậu.”

Nhưng không đúng.

Cậu ấy chẳng phải nam chính sao?

Tôi đâu phải nữ chính.

Tôi đứng cứng tại chỗ, giọng nói khó khăn vang lên.

“Thẩm Ký Bạch, cậu thích nhầm người rồi, bức thư tình đó không phải tôi viết.”

“Tôi không tốt như cậu nghĩ đâu, ngay từ đầu tôi đã lừa cậu, tôi chỉ muốn lợi dụng cậu để thi đỗ Thanh Hoa.”

Cậu ấy nhìn tôi chăm chú, cúi đầu đậy nắp lọ thuốc lại.

“Ừm, tôi biết đó không phải do cậu viết.”

“Sao cậu biết?”

“Chữ của cậu và bức thư đó đúng là rất giống, nhưng cách hai người viết dấu phẩy khác nhau, thói quen rất khó thay đổi.”

“Ban đầu tôi tưởng cậu nhận bức thư đó vì mọi người trong lớp chế giễu tôi, nên muốn giúp tôi giải vây.”

“Sau này mới biết, cậu chỉ lợi dụng tôi.”

Thẩm Ký Bạch bình tĩnh nói từng câu từng chữ.

Ánh mắt rơi trên người tôi, lạnh nhạt như ánh trăng đêm.

Tôi chột dạ cúi đầu:

“Xin lỗi.”

“Không cần xin lỗi, tôi không để ý việc cậu lợi dụng tôi.”

“Cái gì?”

Thẩm Ký Bạch mím môi, khóe mắt hơi cụp xuống.

“Sau kỳ thi đại học, sức khỏe bà nội khá hơn, tôi đi làm thêm mùa hè vốn định tiết kiệm tiền mua quà cho cậu rồi tỏ tình với cậu, nhưng cậu lại chặn tôi.”

“Tôi tưởng cậu chán tôi rồi.”

“Tôi không xuất sắc như Tề Phàm, cũng không giàu như Tạ Tòng Dã.”

“Tô Niệm Vãn, bị cậu lợi dụng là ưu điểm duy nhất của tôi.”

“Nếu cậu không ngại, có thể tiếp tục lợi dụng tôi.”

“Tôi sẽ cố gắng, sau này vượt qua bọn họ. Cậu có thể… tin tôi một lần được không?”

Giọng nói trong trẻo càng lúc càng nhỏ.

Nhưng trong đôi mắt sâu thẳm dưới ánh đèn đường lại lấp lánh ánh sáng kiên định.

Đầu óc tôi trống rỗng.

Loạn rồi.

Hoàn toàn loạn hết rồi.

Chết tiệt.

Tim đập nhanh quá!

【Trời ơi, nam chính bệnh kiều này giả vờ đáng thương kiểu chó con gì vậy, không chịu nổi.

【Tình huống gì đây? Đây là đang tỏ tình sao?】

【Tôi tuyên bố! Đây chính là tình yêu! Phe nữ phụ vào ăn cơm nào!】

【Trước đây tôi đã nói nữ phụ rất tốt rồi, giờ hay rồi, CP tà giáo của chúng ta cuối cùng cũng có thể đường hoàng ngồi bàn chính rồi.】

“Thẩm Ký Bạch, chẳng phải cậu nên thích Hứa Diên sao? Tôi nhớ hai người dùng cốc nước đôi mà?”

“Không phải cốc đôi, là lúc nghỉ hè làm thêm ở trung tâm dạy học, trung tâm phát cho.” Thẩm Ký Bạch khó hiểu. “Tại sao tôi phải thích cô ấy? Thời cấp ba ai thật lòng đối xử tốt với tôi, trong lòng tôi rất rõ.”

Tim tôi vui sướng nhảy nhót.

Nhưng vẫn cảm thấy khó tin.

“Thẩm Ký Bạch, cậu thật sự thích tôi?”

Cậu ấy đỏ tai gật đầu.

“Nếu cậu chán rồi, vậy lần này đổi lại tôi theo đuổi cậu, được không?”

Tôi không tưởng tượng nổi dáng vẻ Thẩm Ký Bạch u ám đi theo đuổi người khác sẽ thế nào.

Những dòng bình luận cũng không tưởng tượng nổi.

Tôi cười gật đầu.

“Được thôi.”

15

Cuối cùng Thẩm Ký Bạch cũng được thả ra khỏi danh sách đen của tôi.

Trên đường cùng tôi trở về trường.

Đột nhiên tôi nhớ ra một chuyện.

Gà rán của Tạ Tòng Dã!

Lúc cứu Hứa Diên, phần gà rán đã rơi xuống đất rồi.

Tôi vội kéo Thẩm Ký Bạch quay lại xếp hàng.

Mua lại một phần mới.

Thẩm Ký Bạch u ám nhìn tôi.

“Cậu quan tâm chuyện cậu ấy thích ăn gì đến vậy sao?”

“Tất nhiên rồi, cậu ấy là kim chủ của tôi mà.”

Tôi đưa cho cậu ấy xem lịch sử trò chuyện giữa tôi và Tạ Tòng Dã.

Về cơ bản đều là thiếu gia gọi món.

Sau đó tôi nhận tiền.

Thẩm Ký Bạch xem xong, chân mày giãn ra một chút.

Trở lại trường học.

Hứa Diên thường xuyên tặng tôi đồ.

Có khi là một hộp trái cây.

Có lúc là một móc khóa thú bông hình mèo.

Cô ấy cười nói:

“Trên đường nhìn thấy nên mua về, thấy đáng yêu lắm, rất hợp với cậu.”

“Cảm ơn.”

Tôi lập tức treo nó lên cặp sách.

Hứa Diên kéo tay tôi, muốn mời tôi đi ăn ở căn tin.

Thẩm Ký Bạch bên cạnh muốn nói lại thôi, lặng lẽ đi theo.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...