Nếu Giang Nghiên Nhu có mặt ở đây, e rằng lại phải khóc thêm một trận.

Mãi đến khi xe ngựa của Tạ Liễm biến mất ở cuối phố.

Tạ Từ mới quay sang nhìn ta.

“Khoảng thời gian này nàng đừng gặp hắn.

“Sau khi thành thân, chúng ta cũng sẽ không sống ở Hầu phủ.

“Trước đây Hoàng thượng từng ban thưởng cho ta một tòa phủ đệ.

“Nhưng ta chưa từng ở đó.

“Đến lúc ấy chúng ta sẽ dọn qua đó.

“Toàn bộ phủ đều do nàng làm chủ.

“Không ai quản thúc nàng.

“Nàng có thể thoải mái sống đúng với con người mình.”

Ta lập tức ngẩng đầu.

Hai mắt sáng bừng.

“Ngài nói thật sao?”

Điều kiện như vậy thực sự quá hấp dẫn.

Thử hỏi có cô nương nào thích bị công bà và hàng đống quy củ đè ép chứ?

Được tự mình làm chủ mọi chuyện, lại không có trưởng bối quản thúc.

Quả thực là cuộc sống thần tiên!

Tạ Từ nhìn ta đến ngẩn người một lúc.

Rồi mới khẽ gật đầu.

“Tất nhiên là thật.

“Chỉ là phải để nàng chịu thiệt vài ngày ở Hầu phủ.

“Tòa phủ mới cần dọn dẹp và hong khô bớt hơi ẩm.”

Ta lập tức xua tay.

“Không thiệt chút nào.

“Hoàn toàn không có vấn đề!”

14

Những ngày sau đó.

Tạ Từ thường xuyên tới Tướng phủ bàn bạc chi tiết hôn sự với phụ thân.

Vẻ ngoài hắn vẫn trầm ổn điềm tĩnh.

Nhưng mỗi lần đến đều không nhịn được mà nhìn về phía viện của ta.

Hắn không dám thường xuyên hẹn ta ra ngoài.

Nhưng hễ có cơ hội thích hợp là lại đưa ta đi ngắm đèn, dạo phố.

Còn Giang Nghiên Nhu thì chẳng được như vậy.

Tạ Liễm chưa từng đến thăm nàng một lần.

Mọi việc hôn sự đều do ma ma họ Trương bên cạnh Hầu phu nhân tới thương lượng.

Đến ngày thành thân.

Ta và Giang Nghiên Nhu cùng xuất giá.

Khác với vẻ vui mừng không giấu nổi của Tạ Từ.

Tạ Liễm lại mang bộ dạng suy sụp.

Khi nhìn thấy Tạ Từ đích thân đỡ ta lên kiệu hoa.

Sắc mặt hắn càng âm trầm đến đáng sợ.

Hắn chẳng buồn quan tâm Giang Nghiên Nhu nữa.

Trực tiếp lên ngựa phi đi mất.

Chuyện thúc cháu nhà họ Tạ cùng cưới nữ nhi Tướng phủ nhanh chóng trở thành giai thoại trong kinh thành.

Nhưng đó là suy nghĩ của người ngoài.

Đối với Giang Nghiên Nhu, Hầu gia và Hầu phu nhân lại vô cùng bất mãn.

Dù sao nàng ta cũng chỉ là thứ nữ.

Cũng trách Tạ Liễm bỏ đích nữ không cưới.

Kết quả lại để Tạ Từ cưới mất.

Ngay cả lúc bái đường, sắc mặt hai người họ cũng rất khó coi.

Nhưng tất cả những điều ấy đã không còn liên quan đến ta nữa.

15

Tối hôm đó.

Ta ngồi trên giường hỷ chờ Tạ Từ.

Vốn tưởng phải đợi hắn uống say mới trở về.

Không ngờ chưa đến một khắc, cửa phòng đã bị đẩy mở.

Tử Yên thấy vậy lập tức hành lễ rồi lui xuống.

Trước mắt chợt sáng lên.

Khăn hỷ trên đầu ta được nhẹ nhàng vén khỏi.

Ta ngẩng đầu nhìn.

Sắc mặt hắn hơi ửng đỏ vì rượu.

Nhưng không quá nhiều.

Khiến khuôn mặt vốn lạnh lùng trở nên ôn hòa hơn, bớt đi vài phần sát khí.

“Ngài…

“Sao lại về sớm như vậy?”

Hắn ngồi xuống bên cạnh ta.

Cứ thế chăm chú nhìn ta.

“Tới Hầu phủ, nàng chẳng quen biết ai.

“Lại là lần đầu tiên xa nhà.

“Ta sao nỡ để nàng đợi lâu như vậy?

“Còn nữa…

“Ta thật sự không chờ nổi.

“Dù sao ta đã đợi suốt sáu năm rồi.”

16

Ta kinh ngạc đến mức buột miệng hỏi:

“Sáu năm?”

Hắn bật cười.

“Ngạc nhiên đến thế sao?

“Nàng yên tâm.

“Giữa chúng ta không phải kiểu ai cứu ai rồi vừa gặp đã yêu.

“Nhưng cũng có thể xem là như vậy.

“Chỉ là người nàng giúp không phải ta.

“Mà là những đứa trẻ tị nạn.”

Hắn nhìn ta.

Ánh mắt dịu dàng chưa từng có.

“Năm đó nàng bỏ tiền xây học đường cho những đứa trẻ ấy.

“Lại thường xuyên tự mình tới dạy học.

“Chính từ lúc đó…

“Ta đã bị nàng làm rung động.”

“Ta vốn định tới cầu thân.

“Nhưng lại biết trong lòng nàng chỉ có Tạ Liễm.

“Lại thêm chuyện ban hôn của Hoàng thượng.

“Ta lựa chọn lùi bước.

“Ba năm du ngoạn thiên hạ.

“Ba năm trấn thủ biên quan.

“Đến khi trở về, ta nghe nói người Tạ Liễm yêu lại là muội muội thứ xuất của nàng.

“Khoảnh khắc đó.

“Ta biết cơ hội của mình đã tới.”

“Vì vậy ta lập tức tới cửa cầu thân.

“Mặc dù nàng chưa đồng ý.

“Nhưng ta biết sớm muộn gì nàng cũng sẽ đồng ý.”

Ta tò mò hỏi:

“Vì sao?”

Tạ Từ cười khẽ.

“Bởi vì ta biết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...