“Tạ Liễm nhất định sẽ khiến nàng thất vọng.”
Ta nghe vậy không khỏi ngẩn người.
Nhưng trong lòng lại dâng lên một niềm vui khó tả.
Thì ra…
Người bị Tạ Liễm ghét bỏ như ta.
Cũng từng được một người khác âm thầm yêu thích và trân trọng đến vậy.
Tạ Từ cầm chén rượu hợp cẩn đưa cho ta.
“Lẫm Nguyệt.
“Nương tử.
“Là ta đến quá muộn nên mới khiến nàng phải chịu nhiều tủi thân như thế.
“Nếu sớm biết Tạ Liễm là loại người đó.
“Ta đã không chọn rời đi.
“Ta sẽ trực tiếp cướp nàng về bên mình.”
“Nhưng nàng yên tâm.
“Từ nay về sau sẽ không còn ai khiến nàng phải chịu uất ức nữa.
“Ngay cả ta cũng không được.”
Hốc mắt ta hơi nóng lên.
“Phu quân.
“Tuy bản thân ta không để ý, nhưng… thân hình này của ta, chàng thật sự không chê sao?”
Ánh mắt hắn vô thức lướt qua trước ngực ta.
Tai và mặt lập tức đỏ bừng.
“Ta sao có thể chê được?
“Chẳng qua những người kia không hiểu được điều đáng quý trong đó.
“Bỏ ngọc quý mà nâng niu khúc gỗ mục.
“Còn ta thì khác.
“Nếu là nữ nhân khác, ta có lẽ cũng không quá để tâm.
“Nhưng nếu là nàng…
“Ta chỉ cảm thấy đây là món quà ông trời ban tặng.”
Nói xong, hắn uống cạn chén rượu hợp cẩn trong tay.
Ta cũng theo đó uống hết.
Đêm tân hôn cứ thế trôi qua trong bầu không khí ngọt ngào và dịu dàng.
Ở một góc lầu cao trong Hầu phủ.
Tạ Liễm đứng lặng nhìn về phía viện của Tạ Từ.
Những chữ hỷ đỏ rực đập vào mắt hắn.
Khiến hốc mắt hắn cay xè.
Trong lồng ngực như bị một tảng đá đè nặng.
Khó chịu đến mức không thở nổi.
Rõ ràng trước đây hắn chưa từng cho rằng mình yêu Giang Lẫm Nguyệt đến vậy.
Thậm chí còn luôn chê nàng quá đầy đặn.
Nhưng mỗi khi nhớ đến dáng vẻ e thẹn của nàng bên cạnh Tạ Từ.
Lửa giận lại bốc lên ngùn ngụt.
Giống như thứ vốn thuộc về mình bị người khác cướp mất.
Mãi mãi không thể lấy lại.
Mãi mãi mất đi.
Nghĩ đến đó.
Trong tim lại xuất hiện một khoảng trống.
Trống rỗng đến mức chẳng thứ gì có thể lấp đầy.
Tiểu tư bên cạnh dè dặt hỏi:
“Thế tử…
“Phu nhân vẫn đang đợi ngài.
“Trời sắp sáng rồi, ngài có trở về không ạ?”
Tạ Liễm nhìn hắn với ánh mắt mờ mịt.
“Phu nhân?
“Phu nhân nào?
“Ta đã thành thân rồi sao?
“Lẫm Nguyệt đã gả cho Tam thúc ta rồi, ta còn có phu nhân à?”
Sắc mặt tiểu tư lập tức trắng bệch.
“Thế tử…
“Ngài quên rồi sao?
“Ngài cưới Nhị tiểu thư Giang gia mà.”
Tạ Liễm hoàn toàn sững sờ.
Dường như lúc ấy hắn mới nhớ ra mình đã cưới Giang Nghiên Nhu.
Hắn bật cười.
Tiếng cười đầy chua chát.
“Thì ra ta đã thành thân.
“Nhưng người ta cưới lại không phải người mình yêu nhất.”
Nói rồi hắn ngẩng đầu nhìn tiểu tư.
“Không về nữa.
“Đỡ ta đến thư phòng.”
Tiểu tư sửng sốt.
“Đêm tân hôn để tân nương một mình trong phòng, chuyện này truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của phu nhân đấy, Thế tử.”
Tạ Liễm mất kiên nhẫn.
“Ảnh hưởng thì ảnh hưởng.
“Nếu không vui có thể hòa ly.
“Đến lúc đó…
“Ta sẽ cưới Lẫm Nguyệt.”
17
Sáng hôm sau.
Ta vừa xoa bóp cánh tay đau nhức vừa nghe Tử Yên hớn hở kể chuyện.
“Tiểu thư!
“Giang Nghiên Nhu bị Tạ thế tử bỏ mặc cả đêm đó!
“Sáng nay chuyện đã lan khắp Hầu phủ rồi.
“Đám hạ nhân đều đang lén bàn tán đấy!”
Ta chỉ bật cười.
“Vậy sao?
“Vậy nàng ta cũng thật đáng thương.”
Tử Yên cười tủm tỉm.
“Đúng vậy!
“Nghe nói sáng nay bước ra ngoài, mắt còn sưng húp lên cơ.”
Ta chẳng mấy để tâm đến nàng ta.
Chỉ nói:
“Mau giúp ta thay y phục.
“Chúng ta còn phải đi kính trà.”
Năm ngày nữa mới chuyển đến phủ mới.
Cho nên ngày đầu tiên sau khi thành thân vẫn phải đi kính trà trưởng bối.
Khi ta tới chính viện.
Vừa hay chạm mặt Giang Nghiên Nhu.
Quả nhiên giống như lời Tử Yên nói.
Hai mắt nàng đỏ hoe.
Quầng thâm hiện rõ dưới mắt.
Trái lại.
Ta sắc mặt hồng hào.
Đôi mắt sáng long lanh.
Nhìn là biết được chăm sóc rất tốt.
Đứng cạnh nhau quả thực khác biệt một trời một vực.
Giang Nghiên Nhu nhìn ta.
Chiếc khăn tay trong lòng gần như bị vò nát.
“Giang Lẫm Nguyệt!
“Rõ ràng ngươi đã gả đi rồi.
“Vì sao vẫn còn bám lấy Tạ Liễm ca ca?
“Ngươi có biết tối qua huynh ấy căn bản không bước vào tân phòng hay không?
Chaporia
Bình Luận (0)