Những pháp khí bằng xương người, da người kia thực chất đều là tà khí, tất cả đều để chuẩn bị phá hoại trận pháp.
Đúng là một ván cờ lớn thật!
Tôi căm phẫn siết chặt nắm tay, bỗng cảm thấy trên bắp chân hơi ngứa, còn truyền đến một loạt tiếng “chít chít chít”.
Một con chuột bò qua chân tôi, sau đó chui vào từ vạt áo của Giang Hạo Ngôn, thò đầu ra ở cổ áo hắn.
Giang Hạo Ngôn hít ngược một hơi lạnh.
Tôi dùng ánh mắt ra hiệu cho hắn bình tĩnh.
Giây tiếp theo, con chuột lại chui vào trong áo hắn, bò về phía đũng quần.
Giang Hạo Ngôn không nhịn được nữa, buột miệng một câu “đệch”, rồi luống cuống tay chân chui ra khỏi gầm giường.
Tôi tức đến hỏng người, cũng bò ra theo rồi mắng hắn.
“Đồ vô dụng!”
Phương Lộ hơi kinh ngạc nhìn Giang Hạo Ngôn, cười khẩy một tiếng.
“Cổ thuật giải nhanh như vậy cơ à.”
Sau đó cô ta ra hiệu bằng mắt cho Lạt Ma bên cạnh, bỗng líu lo nói một tràng tiếng Tạng.
Bàn bạc trước mặt chúng tôi xem phải đối phó với chúng tôi thế nào, mà cố tình chúng tôi lại nghe không hiểu, có tức không chứ!
Giang Hạo Ngôn cười lạnh một tiếng.
“Không sao, Kiều Mặc Vũ, chúng ta có thể dùng tiếng Anh đối thoại, sỉ nhục bọn họ.”
Hai người này, một người là hồn phách cổ xưa, một người là Lạt Ma già, chắc chắn không hiểu tiếng Anh.
“Jiliguala I think jilugulu, ok?”
Tôi im lặng.
“Có khả năng nào là người cậu sỉ nhục chính là tôi không?”
Phương Lộ bật cười.
“Kiều Mặc Vũ, anh ta nói hai người chia nhau chạy.”
17
Tôi hừ lạnh một tiếng.
“Chạy gì chứ? Đối đầu với hai người các ngươi, đường đường địa sư như ta còn cần chạy sao?”
Nói xong, tôi giơ gỗ kinh lôi trong tay lên.
“Xem chiêu!”
Phương Lộ theo bản năng giơ tay che mặt.
Tôi đã lao về phía cô ta, lúc đi ngang qua bên cạnh cô ta thì nghiêng người tránh đi, nhanh chóng chạy ra cửa.
Giang Hạo Ngôn phối hợp rất ăn ý với tôi, gần như trước sau chạy theo sau tôi.
Hai chúng tôi nhanh chóng lao xuống cầu thang.
Phương Lộ tức đến hổn hển hét phía sau.
“Bắt lấy bọn họ!”
Phía tây của ngôi chùa có một cánh cửa phụ.
Đám Lạt Ma đuổi theo chúng tôi lúc nãy chính là chạy ra từ cánh cửa này.
Cổng sân đang mở toang, tôi và Giang Hạo Ngôn lao ra cửa, chui vào rừng.
Vừa vào rừng, chúng tôi đã thả chậm bước chân.
Trong rừng đã có một nhóm Lạt Ma trước đó đuổi theo chúng tôi, tôi phải cẩn thận một chút, không thể đâm đầu gặp mặt bọn họ được.
Đêm Tây Tạng, mặt trăng như thể đặc biệt gần mặt đất.
Tôi và Giang Hạo Ngôn nắm tay nhau, cẩn thận cố hết sức đi sát rìa rừng.
Trong khu rừng này buộc rất nhiều lá cờ màu, có cái treo cao trên ngọn cây, có cái lại tùy tiện kéo lê dưới đất, chỉ sơ ý một chút là vấp ngã.
Giang Hạo Ngôn bị vấp ngã, khẽ rên một tiếng rồi ngồi dậy.
Tôi ngồi xổm xuống bên cạnh hắn.
Thứ vừa rồi làm hắn vấp ngã sao lại quen mắt vậy?
Tôi nhặt thứ hình bán nguyệt kia lên tay, soi dưới ánh trăng, mới phát hiện đó là một hộp sọ.
Một đôi hốc mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào tôi, bên trong còn có giòi bọ đang bò.
Tôi ghét bỏ ném hộp sọ ra xa.
“Ai ở đó? Cam Bố?”
Cách đó không xa bỗng có tiếng gọi truyền đến.
Tôi và Giang Hạo Ngôn giật mình, nhìn trái nhìn phải một lúc.
Tôi đưa tay chỉ vào thân cây.
“Leo lên.”
Giang Hạo Ngôn gật đầu, hai tay chống lên thân cây, nửa ngồi xổm xuống, ra hiệu cho tôi trèo lên vai hắn.
Tôi không khách sáo đạp một chân lên.
Hắn loạng choạng đứng dậy, lúc này tôi mới cảm thấy cái cây trước mắt không ổn.
Thân cây này rất to, ở chỗ cao khoảng hai mét có ba nhánh cây thô khỏe.
Nhưng ngay tại chỗ các nhánh cây giao nhau, hình như có thứ gì đó được buộc bằng dây vải.
Tôi trèo lên thân cây.
Giang Hạo Ngôn cũng tự tìm một cái cây để trốn.
Tôi ngồi xếp bằng trên nhánh cây, ánh trăng trắng bạc chiếu rõ mồn một thứ ở đối diện tôi.
Đó là một chiếc hòm gỗ, cao nửa người.
Thời gian đã quá lâu, bề mặt hòm đã có vài lỗ thủng.
Từ miệng lỗ thò ra một bàn tay xanh trắng.
Bàn tay nhỏ hơn kích thước của người bình thường khá nhiều, móng tay rất dài, ngón tay hơi cong lại.
18
Tôi giật mình, rụt vai chào một tiếng.
“Anh bạn nhỏ, cho tôi mượn địa bàn ngồi một lát.”
Còn chưa nói xong, bàn tay kia bỗng duỗi thẳng về phía tôi, dùng sức bịt miệng tôi lại.
Một mùi hôi thối ập tới, tôi suýt bị hun đến ngất đi.
Đúng lúc này, dưới gốc cây truyền đến một loạt tiếng bước chân dày đặc.
“Đại vu nói bọn họ chạy về hướng này, các ngươi có nhìn thấy không?”
“Tìm kỹ đi, cẩn thận một chút, đừng kinh động vong linh.”
Âm thanh dần dần đi xa.
Bàn tay kia bịt càng lúc càng chặt.
Tôi nín thở, đưa tay mò Thất Tinh Kiếm trong túi ra, chém nó một nhát.
“Vút” một cái, bàn tay lập tức rụt về trong hòm.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, cầm Thất Tinh Kiếm đâm vào lỗ hổng của chiếc hòm.
Chaporia
Bình Luận (0)