20px

“Tài chính sụp đổ.”

“Con đại nghĩa diệt thân.”

“Giúp nhà họ Lâm chém đứt món nghiệp nợ này.”

“Bố nên quỳ xuống cảm ơn con mới đúng.”

Một tràng liên thanh của tôi làm bố Lâm nghẹn họng.

Ông là dân kinh doanh.

Ngoài miệng luôn mắng tôi mê tín dị đoan.

Nhưng trong lòng lại cực kỳ kiêng kỵ phong thủy huyền học.

Nghe tôi nói như vậy.

Sắc mặt ông thay đổi liên tục.

Ngón tay chỉ vào tôi run lẩy bẩy.

Nửa ngày cũng không bật ra được câu phản bác nào.

Tôi cười lạnh.

Lười tiếp tục dây dưa với gia đình kỳ lạ này.

Quay người trở về phòng.

Sau chuyện đó.

Bầu không khí học tập của lớp C đạt tới đỉnh cao chưa từng có.

Ngay cả giáo viên chủ nhiệm khi bước vào lớp.

Nhìn thấy Thẩm Thính Tứ ở hàng cuối đang điên cuồng giải đề toán.

Cũng hoảng hốt lùi ra ngoài nhìn lại bảng tên lớp một lần.

Hôm ấy là tiết thể dục.

Lớp C và lớp A cùng hoạt động trên sân trường.

Tôi đang ngồi trên khán đài ăn kem.

Bỗng nghe thấy phía nhà kho dụng cụ thể thao truyền tới một trận ồn ào.

Mấy nam sinh lớp A đang vây quanh một nam sinh mặc áo hoodie đen rộng thùng thình.

Mũ áo trùm kín đầu.

Liên tục xô đẩy cậu ấy.

“Giang Vân Chu, bảo mày đi lấy quả bóng rổ thôi mà run cái gì?”

“Mày câm à?”

“Ngày nào cũng đội cái mũ rách đó làm bộ trầm cảm cái gì?”

“Tao nghe nói mày nói chuyện với bố mình còn lắp bắp.”

“Nhà họ Giang sao lại sinh ra loại vô dụng như mày thế?”

Nam sinh tên Giang Vân Chu bị đẩy đến loạng choạng.

Hai tay siết chặt vạt áo trước ngực.

Đầu cúi thấp đến mức gần như chôn hẳn vào lồng ngực.

Cậu ấy há miệng hít thở liên tục.

Lồng ngực phập phồng dữ dội.

Nhìn qua là biết sắp không thở nổi nữa.

Thế nhưng người xung quanh chỉ đứng xem náo nhiệt.

Không ai bước lên giúp đỡ.

Tôi tiện tay ném que kem vào thùng rác.

Rồi nhảy thẳng khỏi khán đài.

Sải bước đi tới.

“Làm gì đấy hả?”

“Giữa ban ngày ban mặt bắt nạt bạn học.

“Các cậu chê tuổi thọ mình dài quá rồi à?”

“Muốn xuống dưới điểm danh sớm phải không?”

Tiếng quát của tôi làm mấy nam sinh giật nảy mình.

Chúng quay đầu nhìn sang.

“Lâm Huyền Huyền.”

“Chuyện này không liên quan tới cậu.”

“Đây là đồ vô dụng của lớp A bọn tôi.”

“Bọn tôi muốn dạy dỗ thế nào thì dạy.”

Tôi cười lạnh.

Không nói thêm một lời.

Trực tiếp đá một cú vào sau đầu gối của tên cầm đầu.

Bịch!

Tên đó quỳ thẳng xuống đất.

Tôi kéo Giang Vân Chu đứng dậy.

Đưa cậu ấy ra phía sau lưng mình.

“Vô dụng?”

“Các cậu biết cái gì chứ.”

“Một đám phàm phu tục tử.”

“Cậu ấy là thiên nhãn chưa khép.”

“Nhìn thấy được những luồng ác khí đục ngầu bốc lên từ người các cậu đấy.”

Cả hiện trường lập tức rơi vào im lặng chết chóc.

Tất cả mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt giống hệt nhau.

Ánh mắt kiểu như…

‘Lâm Huyền Huyền này lại lên cơn gì nữa rồi?’

07

Giang Vân Chu trốn sau lưng tôi.

Cơ thể vẫn không ngừng run rẩy.

Cậu ấy mắc chứng sợ giao tiếp xã hội cực kỳ nghiêm trọng.

Cho dù chỉ bị một ánh mắt nhìn vào.

Cũng sẽ cảm thấy như bị lột sạch quần áo rồi ném vào giữa trời băng đất tuyết.

Tôi quay đầu nhìn cậu ấy.

Giọng điệu vô cùng chắc chắn.

“Giang Vân Chu.”

“Cậu không nói lắp.”

“Cũng không phải đồ vô dụng.”

“Đây gọi là linh đài thanh minh.”

“Bẩm sinh dị ứng với trọc khí của thế gian!”

“Tâm địa đám người này đầy tính toán và ác ý.”

“Mùi hôi bọn họ phát ra còn khó ngửi hơn cả bãi rác.”

“Cậu thấy khó thở là chuyện quá bình thường!”

Giang Vân Chu đột ngột ngẩng đầu lên.

Dưới chiếc mũ trùm rộng thùng thình.

Là một gương mặt tái nhợt nhưng cực kỳ tinh xảo.

Đôi mắt cậu ấy rất lớn.

Lúc này lại tràn ngập vẻ không thể tin nổi.

“Cậu đội mũ trùm đầu.”

“Là bản năng tự bảo vệ mình!”

“Cậu nói lắp.”

“Là vì không muốn nói chuyện với đám phàm nhân hôi hám này!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...