20px

Mấy câu kết luận đầy khí thế của tôi.

Trực tiếp biến chứng sợ giao tiếp xã hội của Giang Vân Chu thành hình tượng lạnh lùng cao ngạo.

Mấy nam sinh lớp A tức đến phát điên.

“Cậu bị thần kinh à?”

“Nó vốn là một thằng quái dị có vấn đề tâm lý!”

Không biết Thẩm Thính Tứ từ đâu lao tới.

Trong tay còn cầm một cây gậy bóng chày.

Mặt đầy vẻ nóng nảy.

“Đứa nào dám mắng chị tôi bị thần kinh?”

“Sống chán rồi đúng không?”

“Có cần ông đây giúp mấy cậu giãn gân cốt không?”

Lục Minh Vi cũng chạy tới.

Không hề sợ hãi trừng mắt nhìn đám học sinh lớp A.

“Các cậu còn bắt nạt bạn học nữa.”

“Tôi sẽ lên phòng giáo vụ tố cáo các cậu bạo lực học đường!”

Có hai đại sát thần của lớp C đứng đó chống lưng.

Mấy nam sinh lớp A cân nhắc sức chiến đấu của hai bên.

Cuối cùng chỉ đành vừa chửi bới vừa bỏ chạy.

Tôi quay người lại.

Lấy từ trong túi ra một chiếc kính râm màu đen.

Hôm qua tôi mua nó ở sạp hàng ven đường với giá mười lăm tệ.

Tôi trịnh trọng đưa chiếc kính cho Giang Vân Chu.

“Bạn học.”

“Tôi thấy căn cơ của cậu cực cao.”

“Tặng cậu pháp khí này.”

“Thứ này gọi là Kính Che Trời Khuất Nhật!”

“Đeo nó lên.”

“Cậu sẽ ngăn cách được ánh mắt đục ngầu của đám phàm nhân.”

“Cứ xem bọn họ là mấy cây cải trắng ngoài ruộng là được.”

“Từ nay về sau.”

“Vạn tà bất xâm!”

Giang Vân Chu run run đưa tay ra.

Nhận lấy chiếc kính râm đầy cảm giác hàng nhựa rẻ tiền.

Cậu ấy do dự ba giây.

Sau đó chậm rãi đeo lên mặt.

Tròng kính đen to bản che khuất hơn nửa khuôn mặt.

Điều kỳ diệu đã xảy ra.

Dưới sự che chắn của chiếc kính.

Cậu ấy cảm thấy cả thế giới như được phủ lên một lớp bộ lọc an toàn.

Cảm giác bị toàn thế giới nhìn chằm chằm như thiêu đốt.

Trong nháy mắt biến mất hoàn toàn.

Lồng ngực đang phập phồng dữ dội dần dần bình ổn lại.

Hơi thở cũng trở nên đều đặn.

Giang Vân Chu nhìn tôi chăm chú qua cặp kính đen.

Cậu ấy hé môi.

Giọng nói tuy rất khẽ.

Nhưng kỳ diệu thay.

Lần này lại không hề nói lắp.

“Cảm… cảm ơn cậu.”

“Đại tiên.”

Tôi hài lòng gật đầu.

Vỗ vai cậu ấy.

“Dễ thôi, dễ thôi.”

“Sau này đi theo tôi.”

“Tôi đảm bảo cậu có thể nghênh ngang đi ngang trong trường này.”

“Toàn bộ trọc khí của trường cũng không làm cậu tổn thương nổi một sợi tóc!”

Thẩm Thính Tứ đứng bên cạnh nghe vậy.

Liên tục gật đầu.

Tỏ vẻ cực kỳ đồng tình.

“Đại tiên nói đúng!”

“Người mới!”

“Sau này có đại tiên chống lưng cho cậu rồi!”

08

Giang Vân Chu chủ động chuyển từ lớp A sang lớp C.

Ngày nào cậu ấy cũng đeo cặp kính râm to đùng ngồi cạnh tôi.

Hai tay vững như bàn thạch.

Hễ có thời gian là lại vẽ những bản thiết kế kiến trúc phức tạp.

Thật ra cậu ấy là một thiên tài kiến trúc.

Chỉ vì trước đây mắc chứng sợ giao tiếp xã hội nên ngay cả cầm bút cũng không vững.

Bây giờ có “pháp khí” của tôi gia trì.

Không chỉ hết run.

Thậm chí thỉnh thoảng còn chỉ ra lỗi sai trong phần bảng viết của giáo viên.

Thế nhưng.

Những ngày tháng yên bình lúc nào cũng ngắn ngủi.

Sau kỳ thi giữa kỳ.

Trường Quốc tế Minh Đức tổ chức một buổi tiệc tri ân phụ huynh vô cùng long trọng.

Đây là một dịp giao lưu cực kỳ quan trọng trong giới hào môn.

Bố mẹ nhà họ Lâm dẫn theo Lâm Kiểu Kiểu ăn diện lộng lẫy tới tham dự.

Dù đã bị xử phạt.

Nhưng nhờ ngoan ngoãn giả đáng thương.

Lâm Kiểu Kiểu đã lấy lại được sự yêu thương của bố mẹ.

Lúc này.

Cô ta mặc một bộ lễ phục cao cấp màu trắng.

Ngoan ngoãn đi bên cạnh mẹ Lâm.

Tiếp tục đóng vai cô con gái hoàn hảo.

Còn tôi.

Mặc bộ đồng phục rộng thùng thình.

Ngồi ở góc xa nhất thuộc khu vực của lớp C.

Sau khi hiệu trưởng phát biểu một bài diễn văn dài lê thê trên sân khấu.

Ông tuyên bố bắt đầu lễ trao giải cho lớp có thành tích tiến bộ nhất học kỳ này.

Điều khiến tất cả mọi người bất ngờ là…

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...