Từ lúc bắt đầu hiểu lầm là anh, tôi đã luôn cảm thấy có gì đó không đúng.
Tim cũng chưa từng đập nhanh lấy một lần.
Chỉ cảm thấy rất ngượng ngùng và khó xử mà thôi.
Người tôi thích từ đầu đến cuối đều là bạn trai qua mạng của mình.
Đang nhìn bóng lưng Lục Gia Hào đến xuất thần.
Tầm nhìn đột nhiên bị một người vai rộng lưng lớn chắn kín.
Đồng thời, trên đỉnh đầu vang lên giọng nam lạnh lẽo.
“Văn Sơ, tại sao em luôn nhìn em trai tôi vậy?”
Tôi ngượng ngùng quay đầu lại.
“Làm gì có luôn nhìn đâu, em chỉ tiện nhìn thôi mà.”
“… Thật sao? Em cảm thấy nó trẻ tuổi hơn phải không?”
“À… vâng, đúng là anh ấy trẻ thật mà.”
Tôi bấu ngón tay.
Một người hai mươi tuổi.
Một người gần ba mươi tuổi.
“Vậy à.”
Khóe môi Lục Thời Cẩn thẳng tắp.
Anh cúi đầu nhìn bộ vest cao cấp mang phong cách tinh anh trưởng thành trên người mình.
Đăm chiêu suy nghĩ.
18
Sau khi thân phận yêu qua mạng bị bóc trần rầm rộ.
Ngay ngày hôm sau, Lục Thời Cẩn đã bắt đầu hẹn hò với tôi.
【Em yêu, anh đang ở dưới ký túc xá của em.】
Tôi: “…”
Trốn là không trốn nổi rồi.
Tôi hít sâu một hơi, chỉ có thể xuống dưới.
Nhưng vừa xuống lầu, tôi đã bị Lục Thời Cẩn dọa cho giật mình.
Anh không mặc vest cao cấp như bình thường.
Mà mặc một chiếc hoodie màu xám đậm đơn giản sạch sẽ cùng quần jean.
Dưới chân là một đôi giày thể thao.
Mái tóc luôn được chải chuốt tỉ mỉ nay buông xuống.
Vài sợi tóc mái rủ nhẹ trước trán.
Bớt đi vài phần sắc bén cao quý của người đứng trên cao.
Ngược lại lại nhiều thêm cảm giác trong trẻo sạch sẽ của thiếu niên.
Nhìn thoáng qua.
Chẳng khác gì những nam sinh đại học khác.
Tôi ngẩn người rất lâu mới dám nhận ra.
Lục Thời Cẩn nhìn thấy tôi.
Ánh mắt lập tức dịu lại.
Anh bước về phía tôi.
“Em yêu, em xuống rồi.”
Tôi cứng họng.
“Anh Lục, anh…”
“Gọi anh là anh trai.”
Người đàn ông bất mãn.
Tôi đổi cách xưng hô.
“Anh ơi, sao hôm nay anh ăn mặc thế này?”
“Không đẹp sao?”
Anh cụp mắt.
Dường như có chút không tự nhiên.
“Anh bảo trợ lý chọn giúp. Cậu ấy nói sinh viên bây giờ đều mặc như vậy.”
Tôi gãi đầu, đỏ mặt nói thật:
“Đẹp lắm.”
Mặc dù có hơi kỳ kỳ một chút.
Nhưng cũng có nét cuốn hút riêng.
Đẹp trai đến mức tôi không thể rời mắt.
Lục Thời Cẩn thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, anh đưa cho tôi một túi đồ.
Là trà sữa nổi tiếng mà tôi thích uống.
“Mua cho em.”
Giây tiếp theo, như nhớ ra điều gì đó.
Anh lấy điện thoại ra.
Màn hình sáng lên.
Rõ ràng chính là trò chơi mà chúng tôi từng quen nhau.
“Anh tải lại trò này rồi. Sinh viên bây giờ đều thích chơi, anh không còn bận nữa, có thể chơi cùng em.”
…
19
Phải nói thế nào đây.
Quá rõ ràng.
Rõ đến mức chỉ nhìn một cái là biết anh đang cố ý lấy lòng tôi.
Dường như chỉ cần tôi thích.
Anh có thể mài phẳng hết mọi góc cạnh trưởng thành sắc bén trên người mình.
Biến thành một chàng trai bình thường cùng tuổi với tôi.
Có thể cùng tôi nghịch ngợm.
Cùng tôi chơi game.
Nhưng nhìn anh như vậy.
Tôi chẳng thấy buồn cười chút nào.
Ngược lại sống mũi bỗng cay xè.
Người tôi thích chưa bao giờ là một bạn trai qua mạng trẻ tuổi.
Người tôi thích là người luôn trả lời tin nhắn của tôi ngay lập tức.
Nhớ rõ sở thích của tôi.
Dịu dàng gọi tôi là em yêu.
Âm thầm bảo vệ tôi khi tôi sợ hãi.
Là người bạn trai qua mạng điềm tĩnh, mạnh mẽ, khiến tôi cảm thấy an tâm.
Chứ không phải phiên bản “trẻ tuổi hơn” miễn cưỡng tạo ra để chiều lòng tôi.
“Anh ơi, anh không cần như vậy đâu.”
“Em không thích sao?”
Tôi khẽ nói:
“Không phải, em rất thích.”
“Nhưng anh không cần mặc hoodie, không cần ép mình chơi game cùng em, cũng không cần cố tình biến thành dáng vẻ trẻ tuổi.”
“Người em thích chưa bao giờ là tuổi tác hay ngoại hình.”
“Người em thích là anh, là linh hồn của anh, chỉ cần anh là chính mình là đủ rồi.”
Lục Thời Cẩn cụp mắt.
“Nhưng em luôn nhìn em trai anh. Nó rất trẻ.”
“Không phải đâu, thật ra…”
Tôi cắn môi.
Sau đó kể toàn bộ chuyện nhận nhầm người từ đầu đến cuối.
Lục Thời Cẩn dịu dàng như vậy.
Chaporia
Bình Luận (0)