Không.
Tôi không thích!
Tôi muốn khóc mà không có nước mắt.
Hóa ra chủ nhân chiếc đồng hồ đó là Lục Thời Cẩn chứ không phải Lục Gia Hào.
Thảo nào giọng nói của anh không đúng.
Thảo nào anh mặc vest xanh đậm còn Lục Gia Hào mặc vest đen.
Thảo nào anh nói “trường em”.
Thảo nào vừa bước vào đã nhìn về phía tôi, người duy nhất trong hội trường mặc váy màu vàng nhạt.
Thảo nào sự tương phản giữa trên mạng và ngoài đời của anh lại lớn như vậy.
Cảm giác của một người đàn ông trưởng thành hơn tuổi quá rõ rệt.
Cùng với vô số điểm bất thường khác.
Lúc này tất cả đều hiện lên.
…
Hóa ra là tôi nhận nhầm người.
Bạn trai qua mạng thật sự là Lục Thời Cẩn.
Anh trai đúng là anh trai.
Còn Lục Gia Hào chỉ có tác dụng làm mẫu tham khảo mà thôi.
Trong lúc tôi còn đang hỗn loạn.
Đột nhiên có người hôn nhẹ lên mặt tôi một cái.
Giữa tiếng hít khí lạnh vang lên từ các bạn học xung quanh.
Lục Thời Cẩn khẽ thở dài cười bất lực rồi thấp giọng nói:
“Ủy khuất đến vậy sao, em yêu?”
“Đến cả nữ hiệu trưởng của trường em cũng ghen à?”
“Có phải thân phận của tôi dọa em rồi không? Xin lỗi. Em muốn tôi làm thế nào, tôi đều nghe theo em, được không?”
“Sao không nói gì vậy? Đang nghĩ gì thế?”
Tôi: “…”
Tôi mặt không cảm xúc nhìn anh.
“Đang nghĩ đến chuyện chia tay.”
Sắc mặt vốn điềm tĩnh dịu dàng của Lục Thời Cẩn lập tức lạnh xuống.
“Em vừa nói gì?”
16
Ngay sau khi câu nói đó thốt ra, chuyện mà bạn cùng phòng từng kể bỗng hiện lên trong đầu tôi.
Nếu Lục Thời Cẩn phát hiện tôi lừa anh, nhầm anh thành em trai anh là Lục Gia Hào…
Mất học bổng vẫn chỉ là chuyện nhỏ.
Điều đáng sợ hơn là anh trả thù tôi.
Tôi lập tức tỉnh táo hẳn.
Vội cắn đầu lưỡi, nhanh chóng sửa lời:
“Ý em là chúng ta tuyệt đối không được chia tay.”
Sắc mặt Lục Thời Cẩn lập tức đẹp hẳn lên.
Anh giơ tay xoa đầu tôi.
“Ừm, đừng nói những lời lúc nóng giận. Rất nhiều bạn học của em đang nhìn em đấy, tôi ngồi về trước đây.”
“Dạ… dạ vâng.”
Giọng nói của chúng tôi rất nhỏ.
Ngoài bạn cùng phòng ngồi bên cạnh tôi ra, gần như không ai nghe thấy.
Nhưng mọi người đều nhìn thấy cảnh Lục Thời Cẩn hôn má tôi, xoa đầu tôi.
Xong đời.
Yêu qua mạng một phát là yêu luôn nhân vật tầm cỡ.
Lại còn công khai như vậy.
Tôi mặt xám như tro, nhìn theo Lục Thời Cẩn quay về vị trí C tôn quý ở hàng ghế đầu.
Ngay lúc đó, bên cạnh vang lên âm thanh như ấm nước sôi.
Không lớn.
Nhưng rất chói tai.
Giây tiếp theo, tôi bị bạn cùng phòng điên cuồng lắc tới lắc lui.
Cảm giác như não sắp bị lắc đều luôn rồi.
Cô ấy hạ thấp giọng:
“Khai thật được khoan hồng!”
“Chẳng phải cậu bảo cậu với Tổng giám đốc Lục quen nhau qua mạng sao? Hóa ra là quan hệ yêu qua mạng!”
“Cậu làm thế nào vậy?”
Tôi mang vẻ mặt trống rỗng.
Chết tiệt.
Tôi cũng muốn biết rốt cuộc chuỗi hiểu lầm chó má này bắt đầu từ đâu đây.
Nhưng hết cách rồi.
Chỉ có thể cắn răng tiếp tục yêu thôi.
17
Sau khi lễ kỷ niệm kết thúc, Lục Thời Cẩn vẫn còn bắt tay và xã giao với một đám lãnh đạo.
Tôi cũng không dám rời đi.
Chỉ đành đứng trong góc chờ anh.
Ánh mắt vô tình nhìn thấy Lục Gia Hào nắm tay cô gái xinh đẹp kia.
Ồ.
Hóa ra bạn gái là bạn gái thật.
Là do tôi mặt dày tự gán mình vào.
Hu hu hu.
Mất mặt quá.
May mà tôi chưa từng nói gì về chuyện yêu qua mạng trước mặt Lục Gia Hào.
Nếu không tôi đã thành tiểu tam rồi.
Đang thở ngắn than dài thì Lục Gia Hào lại nắm tay bạn gái đi tới trước mặt tôi.
“Hóa ra chị chính là chị dâu nhỏ của em à, bảo sao dạo này anh em cứ thường xuyên đến trường.”
Nói xong, anh lại nhìn sang bạn gái mình.
Lười biếng trêu chọc:
“Em xem, còn ghen nữa. Hôm đó chị dâu với anh trai chỉ thấy anh say nên cùng đưa anh về thôi, không có chuyện gì khác.”
Bạn gái của Lục Gia Hào ngượng ngùng xin lỗi tôi.
“Xin lỗi chị dâu.”
Tôi cười gượng.
“Không sao, không sao đâu, ha ha ha ha.”
Có lẽ thấy tôi ngượng ngùng.
Lục Gia Hào không nói thêm mấy câu, kéo bạn gái rời đi.
Tôi nhìn theo bóng lưng anh.
Nói thật.
Tôi không hề cảm thấy tiếc nuối hay lưu luyến gì.
Chaporia
Bình Luận (0)