Chỉ là…

Anh mặc vest màu đen.

Trên đầu tôi chậm rãi hiện lên hết dấu hỏi này đến dấu hỏi khác.

Lục Gia Hào chẳng lẽ bị mù màu?

Nhưng cả đời này tôi chỉ nghe nói mù màu đỏ xanh.

Chưa từng nghe ai nhầm màu đen với màu xanh đậm cả.

Tôi mờ mịt gõ chữ:

【Anh ơi, anh chắc chắn hôm nay anh mặc vest xanh đậm chứ? Sao em nhìn giống màu đen vậy?】

【Do ánh sáng thôi. Dưới ánh sáng mạnh là xanh đậm, còn trong bóng tối thì đúng là hơi giống màu đen.】

【À à~ Thảo nào.】

【Sao vậy em yêu?】

【Không có gì đâu anh! Lát nữa gặp nhé!】

【Được, gặp sau khi lễ kỷ niệm kết thúc.】

【Vâng vâng!】

Tôi cất điện thoại đi.

Chuẩn bị cùng Lục Gia Hào có một màn nhìn nhau ngượng ngùng trước khi gặp mặt.

Kết quả vừa ngẩng đầu lên.

Tôi đã thấy Lục Gia Hào đang nói chuyện với một chị khóa trên rất xinh đẹp.

Anh còn cười với cô ấy.

Sau đó hai người thân mật ngồi cạnh nhau.

Ghé sát mặt thì thầm.

Nhìn một cái là biết quan hệ không bình thường.

?

??

Sắc mặt tôi lập tức xanh mét.

14

Tôi ghen rồi.

Cũng phát điên luôn rồi.

Tôi cầm điện thoại lên, gõ liên tục.

【Anh ơi, tại sao lại cười với cô gái khác?】

【Cô ấy là ai?】

【Tại sao cô ấy ngồi bên cạnh anh?】

【Hết yêu em rồi đúng không?】

【Đã nói chỉ thích mình em cơ mà, không giữ đạo đức bạn trai gì cả!】

Bạn trai qua mạng:

【Có thể nghe anh giải thích không?】

【Không thể!】

【Bây giờ đến ghế cạnh lối đi hàng thứ mười hôn bé đi! Dỗ em! Giải thích trực tiếp với em!】

Bạn trai qua mạng im lặng một lát rồi trả lời:

【Bây giờ sao, em yêu?】

【Đúng! Bây giờ! Không đợi lễ kỷ niệm kết thúc nữa, ngay bây giờ!】

【Ý em là muốn gặp mặt trước sao?】

【Đúng vậy.】

【Được.】

Thấy Lục Gia Hào đồng ý, tôi lập tức ngẩng đầu nhìn chằm chằm vị trí của anh.

Nhất quyết không bỏ lỡ bất kỳ động tác nào khi anh đi về phía mình.

Nhưng một giây trôi qua.

Anh không động đậy.

Năm giây trôi qua.

Anh vẫn không động đậy, tiếp tục trò chuyện vui vẻ với cô gái bên cạnh.

Mười giây trôi qua.

Anh vẫn không động đậy!

Tôi nghiến chặt răng, tức đến mức muốn bốc khói.

Đúng lúc ấy, Lục Thời Cẩn ở hàng ghế khách mời đầu tiên nói vài câu với các lãnh đạo nhà trường bên cạnh rồi đứng dậy rời chỗ.

Người đàn ông chỉnh lại vest.

Cất bước đi về phía sau.

Dáng vẻ cao quý.

Bước chân trầm ổn.

Mơ hồ lộ ra một mảng màu đỏ dưới đôi giày da đế mỏng.

Không ít người tò mò nhìn vị tổng tài này xem anh định làm gì.

Chỉ thấy anh đi qua hàng thứ năm.

Lướt qua hàng thứ tám…

Cuối cùng.

Anh dừng lại ở hàng thứ mười.

Bóng người phủ xuống.

Mang theo khí thế không thể xem nhẹ.

Tôi nghi hoặc ngẩng đầu lên.

Liền đối diện với đôi mắt đen vừa bất lực vừa dịu dàng của Lục Thời Cẩn.

Giọng anh trầm thấp:

“Em yêu, em chắc chắn muốn tôi hôn em trước mặt mọi người ngay bây giờ sao?”

Rắc một tiếng.

O.o?

Tôi ngây người tại chỗ.

Mà cả người thì như nứt toác ra rồi.

15

“Anh Lục… anh, anh đang nói chuyện với em sao?”

Tôi không thể tin nổi chỉ vào chính mình.

Đầu ngón tay còn đang run rẩy.

Lục Thời Cẩn cụp mắt nhìn tôi.

“Ừm, chẳng phải em bảo tôi đến hôn em một cái để dỗ em sao?”

“…”

“Em bảo bạn trai qua mạng của em hôn em, anh hôn cái gì chứ?”

Đây rõ ràng là tin nhắn tôi vừa gửi cho bạn trai qua mạng.

Trời biết.

Đất biết.

Tôi biết.

Anh ấy biết.

Cùng lắm thì lập trình viên phía sau hệ thống cũng biết.

Sao Lục Thời Cẩn lại biết được?!

Chỉ thấy Lục Thời Cẩn hơi nghiêng đầu.

Nét cười hiện lên trong đôi mày anh tuấn.

“Văn Sơ, bởi vì tôi chính là bạn trai qua mạng của em.”

“Ngay từ ngày đầu tiên yêu qua mạng với em, tôi đã biết toàn bộ thông tin của em rồi.”

!!

Biểu cảm của tôi lập tức trở nên hoảng sợ.

Cái gì?!

Vậy còn Lục Gia Hào thì sao?

Hóa ra từ đầu đến cuối anh ấy chỉ là người đi ngang qua thôi à?

Sắc mặt tôi biến đổi liên tục trong vài giây.

Đủ mọi màu sắc.

Khó khăn mở miệng:

“Anh có phải có một chiếc đồng hồ độc nhất vô nhị trên thế giới không?”

“Ừm, trước đây em từng hỏi một lần. Xem ra em thật sự thích nhỉ? Trước đó em trai tôi đeo vài ngày. Nếu em không ngại, bây giờ tôi bảo thư ký mang từ biệt thự đến tặng em.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...