Xe ngựa lộc cộc lăn bánh qua khu chợ nhộn nhịp.
Ta vén một góc rèm xe, nhìn dòng người vội vã lướt qua bên ngoài.
Có tiểu thương gánh hàng rong, có những cô gái đi dạo cùng nhau, có thư sinh cưỡi ngựa vội vã lên đường.
Mỗi người đều đang đi trên con đường của riêng mình.
Chỉ có ta, đi đường vòng suốt năm năm trời, mới tìm lại được hướng đi của chính mình.
Xe ngựa xóc nảy một cái, ta buông tay, rèm cửa rủ xuống.
Trong khoang xe mờ tối, chuyện cũ như thủy triều ùa về.
Ta nhớ lại nửa năm trước.
Quý Việt Chu đối xử với ta tốt đến mức khiến ta ngỡ rằng, cuộc hôn nhân này cuối cùng cũng đợi được đến ngày hoa nở mùa xuân.
Lần đó ta nhiễm phong hàn, ban đêm ho đến mức thở không nổi.
Quý Việt Chu đặc biệt tiến cung mời thái y.
Mấy ngày đó hắn hạ triều là về thẳng phủ, đến ngay viện của ta.
Ta sốt cao tái phát liên tục, hắn liền thức trắng đêm túc trực bên giường.
Ngay cả nước uống cũng phải tự tay thử nhiệt độ rồi mới đưa cho ta.
Ta kinh ngạc trước sự thay đổi của hắn, trong lòng ngập tràn cảm động.
Từ đó trở đi, hắn càng lúc càng gần gũi với ta.
Sẽ chủ động nắm tay ta, sẽ quan tâm ta nóng lạnh, sẽ tự nhiên mà vén những lọn tóc bên tai giúp ta.
Ta những tưởng năm năm chờ đợi cuối cùng cũng có hồi đáp.
Ta tưởng tảng băng kia cuối cùng cũng bị ta ủ ấm được một góc.
Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )
Cho đến khi bắt gặp hắn và Bùi Vân, ta mới phát hiện bản thân mình thật nực cười biết bao.
Rốt cuộc cũng chỉ là một giấc mộng dài trống rỗng.
Thuyền đi trên sông hơn một tháng, mới đến được Giang Nam.
Đứng trước cổng Thẩm phủ, ta có cảm giác như đã trải qua mấy đời.
Năm năm trước, ta bất chấp sự phản đối của phụ thân và mẫu thân, khăng khăng đòi đi theo Quý Việt Chu, làm tổn thương trái tim họ sâu sắc.
Họ bảo rằng không có “tam môi lục sính” , ta sẽ phải chịu rất nhiều uất ức.
Nhưng ta lại chẳng hề bận tâm.
Chỉ nghĩ rằng hình thức không quan trọng.
Lão Trần gác cổng đẩy cửa ra, khoảnh khắc nhìn thấy ta liền dụi dụi mắt.
“Đại tiểu thư, người về rồi sao? Tốt quá rồi, lão gia phu nhân chắc chắn sẽ vui mừng khôn xiết.”
Ta khẽ dặn dò: “Khoan hãy kinh động đến phụ thân và mẫu thân ta.”
Ta đi qua dãy hành lang quen thuộc, bước đến trước khuê phòng thuở nhỏ của mình.
Đẩy cửa ra, mọi thứ bên trong vẫn y như cũ: bàn trang điểm, giá sách, khung thêu, ngay cả màu sắc của màn trướng trên giường cũng không hề thay đổi.
Căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ tươm tất.
Giống như ta chưa từng rời đi.
Ta nằm xuống giường, cơn buồn ngủ ập đến, bất tri bất giác thiếp đi mất.
Đến khi tỉnh lại, đã thấy mẫu thân đang nắm tay ta, rơi nước mắt.
Phụ thân cũng đứng bên cạnh, hốc mắt đỏ hoe.
Ta vội vàng ngồi dậy, nhưng bị mẫu thân ấn xuống.
“Nghỉ ngơi thêm chút đi con.”
Cả hai người họ không ai hỏi ta lấy nửa lời về chuyện của Quý Việt Chu.
Mẫu thân vuốt ve khuôn mặt ta:
“Có đói không con? Dưới bếp đang ninh cháo, mẫu thân bảo người múc một bát lên nhé.”
Ta lắc đầu.
Tóc mai của mẫu thân đã điểm bạc, nếp nhăn nơi khóe mắt cũng hằn sâu hơn.
Giọng ta nghẹn ngào: “Mẫu thân, con và Quý…”
“Đừng nói nữa, về là tốt rồi.” Mẫu thân lau đi giọt nước mắt đọng trên khóe mi ta.
Phụ thân như sực nhớ ra điều gì, vội vàng bước ra ngoài.
Chaporia
Bình Luận (0)