Một lát sau, quản gia khiêng vào một chiếc rương gỗ long não.
Mở ra, bên trong lại là những món đồ chơi hồi nhỏ của ta: con hổ vải đã phai màu, bộ cửu liên hoàn đã mòn vẹt góc cạnh, còn có cả chiếc đèn kéo quân.
Phụ thân vẫn coi ta như trẻ con mà dỗ dành.
Mẫu thân trách yêu:
“Ông thật là, con gái đã lớn ngần này rồi, ai còn thèm mấy cái món đồ rách nát này của ông nữa.”
Phụ thân xoa xoa tay cười: “Lớn thế nào thì vẫn là con gái của ta.”
Ta cụp mắt hỏi nhỏ: “Phụ thân, con có phải đã làm mất mặt nhà họ Thẩm không?”
“Nói bậy bạ gì đó.”
Phụ thân sốt ruột giậm chân một cái
“Vi Đường của phụ thân, luôn luôn là niềm tự hào của nhà họ Thẩm.”
“Thế đạo này quá hà khắc với nữ tử, con không có lỗi, người có lỗi là kẻ không biết trân trọng con.”
Mẫu thân cũng nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng ta.
“Trách mẫu thân, ban đầu không nên để con gả cho cái tên họ Quý đó. Đợi vài ngày nữa mẫu thân sẽ tìm cho con một công tử tuấn tú, kén rể hiền vào nhà, ngày ngày dỗ dành con vui vẻ.”
Ta phì cười thành tiếng, nhưng nước mắt lại rơi càng hung hăng hơn.
Bà siết chặt tay ta:
“Mẫu thân nói thật đấy, mẫu thân sẽ không bao giờ để con rời xa mẫu thân nữa. Chúng ta tìm một người có tướng mạo đẹp, tính tình hiền lành, ngày ngày ở bên cạnh giải khuây cho con. Nhà họ Thẩm chúng ta đâu phải không nuôi nổi, nếu hắn dám làm con giận, mẫu thân sẽ đ á n h gãy chân hắn.”
Phụ thân kéo nhẹ tay áo bà: “Bà thật là, bây giờ nói chuyện này làm gì?”
Mẫu thân trừng mắt nhìn phụ thân: “Ông quản được ta chắc?”
Phụ thân không phục bĩu môi một cái.
Ta cảm nhận sự ấm áp của gia đình đã từ lâu xa cách, thầm cảm thấy may mắn vì mình tỉnh ngộ vẫn chưa quá muộn.
Những ngày tiếp theo, ta như muốn ngủ bù cho cả năm năm thiếu ngủ.
Ngày nào cũng ngủ đến tận lúc mặt trời lên cao, khi tỉnh dậy ánh nắng đã rọi đầy quá nửa căn phòng.
Nha hoàn bưng bữa sáng kiêm bữa trưa lên, khi thì cháo gà xé, khi thì há cảo tôm, đều là những món ta thích ăn.
Mẫu thân không cho phép bất cứ ai nhắc đến nhà họ Quý, nhắc đến Quý Việt Chu.
Cứ như thể ta chỉ đi xa một chuyến, giờ đã trở về nhà rồi.
Buổi chiều ta kéo nha hoàn đến tửu lâu nghe kể chuyện, buổi tối lại đi du ngoạn sông Tần Hoài.
Ta tựa người vào lan can, cắn hạt dưa, bỗng cảm thấy chuỗi ngày này vui vẻ đến mức không chân thực.
Trước kia ở phủ họ Quý, ta cũng từng nghe kịch, xem xiếc.
Nhưng luôn phải ngồi ngay ngắn, phải chú ý nghi thái, phải cố kỵ thân phận.
Cười không được quá lớn tiếng, vỗ tay không được quá mạnh, ngay cả uống trà cũng phải nhấp từng ngụm nhỏ.
Bây giờ ta có thể vắt chéo chân, có thể lớn tiếng reo hò, có thể vì một câu chuyện cười mà cười ngặt nghẽo nghiêng ngả.
Ta càng lúc càng hối hận, vì một kẻ như vậy, mà lại giam cầm chính mình suốt năm năm ròng.
…
Trên tiệc cưới, Quý Việt Chu mặc hỷ phục đỏ rực, đứng giữa đám đông quan khách.
Nhưng trong lòng hắn lại bồn chồn, phiền não vô cớ.
Thẩm Vi Đường đến giờ vẫn chưa xuất hiện.
Quản gia vội vã chạy đến báo tin:
“Phu nhân, nàng ấy biến mất rồi.”
“Biến mất là có ý gì? Đã cho người tìm khắp các nơi trong phủ chưa?”
Quản gia đưa tay lau mồ hôi: “Đều đã tìm kỹ cả rồi ạ.”
Trái tim Quý Việt Chu triệt để chìm xuống đáy vực.
Hắn đột nhiên nhớ tới cổ tay trống trơn của Thẩm Vi Đường.
Quý Việt Chu hất mạnh đám đông đang vây quanh, lảo đảo chạy thục mạng về phía viện của Thẩm Vi Đường.
Hắn đẩy cửa bước vào, chỉ thấy căn phòng trống hoác.
Chỉ có cửa tủ quần áo đang mở toang, bên trong xếp ngay ngắn những y phục, trang sức hắn tặng nàng suốt những năm qua.
Chaporia
Bình Luận (0)