Nàng chỉ mang đi những món đồ thuộc về riêng mình.
Quý Việt Chu chậm rãi bước đến trước bàn trang điểm, ngón tay vuốt ve mặt bàn nhẵn bóng.
Hắn nhớ lại nửa năm trước, hắn từng đứng ở đây nhìn nàng soi gương chải tóc.
Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ chiếu lên khuôn mặt nàng, nàng cẩn thận cài lên tóc chiếc trâm trân châu bộ diêu do hắn tặng.
4.
Lúc xoay người lại, nàng mỉm cười hỏi hắn:
“Đẹp không?”
Hắn rất muốn nói là rất đẹp.
Nhưng lời đến khóe miệng lại biến thành
“Cũng tạm.”
Hắn luôn như vậy.
Rõ ràng trong lòng đã rung động, nhưng miệng lại cứ cứng rắn.
Rõ ràng muốn đối xử tốt với nàng hơn một chút, nhưng lại luôn dùng cách thức tổn thương người ta nhất để thể hiện.
Bởi vì hắn biết nàng sẽ nhẫn nhịn.
Dù hắn có nói những lời khó nghe đến đâu, làm những chuyện quá đáng đến mức nào, nàng cũng sẽ luôn mềm mỏng tìm đến hắn sau khi đĩa bánh phù dung kia được đưa tới.
Hắn vốn tưởng rằng lần này cũng sẽ như vậy.
Quý Việt Chu từ từ ngồi xổm xuống, tay chống lên mặt gạch lạnh lẽo.
Nơi ngực trái bỗng dưng đau đớn đến mức khiến hắn thở không nổi.
Sau khi biết tin Thẩm Vi Đường đã về Giang Nam, Quý Việt Chu ngay cả khăn trùm đầu của tân nương cũng chẳng buồn tháo, thậm chí không đợi kịp để thay hỷ phục, cứ thế trực tiếp cưỡi ngựa đuổi theo.
Gió rít gào bên tai.
Trong đầu Quý Việt Chu lúc này chỉ có duy nhất một ý niệm.
Đó là Thẩm Vi Đường không thể đi.
Nàng không thể cứ thế mà rời đi được.
Năm năm, hơn một ngàn tám trăm ngày đêm, nàng đã sớm trở thành một phần trong cuộc sống của hắn.
Giống như không khí, giống như nước uống, bình thường chẳng cảm nhận được sự tồn tại, nhưng đến khi thực sự mất đi, mới biết đó là sinh mệnh.
Hắn thậm chí đã nghĩ kỹ rồi.
Nếu nàng để tâm chuyện Bùi Vân, hắn có thể tiễn Bùi Vân đi.
Chỉ cần nàng chịu quay về.
Hơn một tháng ròng rã trên đường, Quý Việt Chu chưa từng có được một giấc ngủ trọn vẹn trên thuyền.
Chỉ cần nhắm mắt lại là khuôn mặt của Thẩm Vi Đường lại hiện lên.
Hắn hận chính bản thân mình, tại sao đến tận bây giờ mới phát hiện ra, bản thân từ lâu đã yêu Thẩm Vi Đường mất rồi.
Chạy đến trước cửa Thẩm phủ, Quý Việt Chu mới thở hắt ra một hơi ngắn ngủi.
Hắn mặc kệ sự ngăn cản của gã gác cổng, lao thẳng đến trước cổng viện của nàng.
Thẩm Vi Đường đang cùng nha hoàn đá cầu.
Ánh nắng rọi lên khuôn mặt nàng, xán lạn như thế, tràn trề sức sống như thế.
Quý Việt Chu đứng c h í c trân tại chỗ.
Năm năm qua, hắn đã nhìn thấy rất nhiều dáng vẻ của Thẩm Vi Đường: ngoan ngoãn hiền thuận, nhẫn nhịn chịu đựng, tủi thân uất ức, gượng cười gắng gượng.
Chỉ duy nhất chưa từng thấy nàng cười một cách nhẹ nhõm không vướng bận như lúc này, tựa như đóa hoa bung nở rực rỡ trên cành.
Ta đỡ lấy quả cầu, lúc quay người lại thì nhìn thấy Quý Việt Chu.
Sắc mặt ta lập tức trầm xuống.
“Quý đại nhân, có việc gì sao?”
Giọng Quý Việt Chu run rẩy: “Vi Đường, tại sao nàng lại bỏ đi?”
Ta nhướng mày: “Ta về nhà mình thôi mà, sao gọi là bỏ đi?”
Hắn bước lên một bước:
“Phủ họ Quý cũng là nhà của nàng mà, chúng ta là phu thê, nàng đi cũng nên nói với ta một tiếng chứ.”
“Phu thê?”
Ta chợt bật cười, nụ cười tràn đầy sự mỉa mai
“Quý đại nhân, ngài lấy gì để chứng minh chúng ta là phu thê?”
Quý Việt Chu ngớ người.
Ta tiếp tục hỏi:
“Tam môi lục sính, thập lý hồng trang, năm xưa ngài đã từng trao cho ta thứ nào? Ngay cả bái đường cũng chỉ làm cho có lệ qua loa.”
Hắn muốn biện minh, nhưng lại phát hiện chẳng biết phải biện minh từ đâu.
Chaporia
Bình Luận (0)