Xuân Sơn Tẫn/Chương 7C. 7
20px

Cuối cùng chỉ đành rũ đầu bất lực, trầm giọng nói:

“Vi Đường, xin lỗi nàng, những thứ đó ta có thể bù đắp, hôn thư, sính lễ, nàng muốn gì, ta đều sẽ bù đắp cho nàng.”

Ta lẳng lặng nhìn hắn, nhìn rất lâu.

Hắn luôn cho rằng, cưới ta là chuyện bất đắc dĩ.

Luôn cho rằng, đối xử lạnh nhạt với ta là lẽ đương nhiên.

Luôn cho rằng, cho ta cái danh phận thể diện của một chính thê là đã đủ rồi.

Cẩm y ngọc thực, kẻ hầu người hạ tấp nập, ta còn có gì mà không hài lòng nữa?

Nhưng hắn không hiểu, từ đầu đến cuối, thứ ta muốn chỉ là tình yêu và sự tôn trọng.

Ta lắc đầu.

“Không cần đâu.”

“Quý Việt Chu, giữa chúng ta, ngay từ đầu đã là một sai lầm, bây giờ chẳng qua chỉ là ai về chỗ nấy, quay lại đúng quỹ đạo mà thôi. Quý đại nhân, ngài cưới người con gái ngài yêu, ta về lại nhà của ta, từ nay chia tay êm đẹp, mỗi người tự tìm niềm vui riêng.”

Hắn cuống cuồng, bước tới trước:

“Vi Đường, ta thật sự biết lỗi rồi, nàng cho ta một cơ hội nữa đi, ta…”

“Tiễn khách.” Ta ngắt lời hắn, quay người bước vào trong nhà.

“Vi Đường!”

Quý Việt Chu bị “mời” ra ngoài.

Nhưng hắn không hề rời đi, cứ đứng mãi ngoài cổng Thẩm phủ.

Chập tối, trời đổ mưa to.

Hơi lạnh cắt da cắt thịt luồn từ dưới chân lên, lạnh đến mức khiến hai hàm răng hắn đ á n h bò cạp vào nhau.

Nhưng hắn không muốn đi.

Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )

Cứ như thể chỉ cần đứng ở đây, là vẫn còn có thể níu giữ được thứ gì đó.

Cứ như thể chỉ cần đợi đủ lâu, cánh cửa kia sẽ mở ra.

Thẩm Vi Đường sẽ bước ra ngoài, giống như vô số lần trước kia, dùng giọng điệu mềm mại thủ thỉ:

“Phu quân, chúng ta về nhà thôi.”

Thế nhưng, cánh cửa đó vẫn đóng chặt.

Sau ngày hôm đó, Quý Việt Chu ở lỳ tại Giang Nam, tìm đủ mọi cách gửi đồ đến Thẩm phủ.

Từ châu báu trang sức, đồ ăn vặt bánh trái, cho đến cả những món hàng Tây dương.

Nếu là trước kia, chắc chắn ta đã vui mừng đến mức mất ngủ.

Nhưng hiện tại, ta chỉ thấy phiền phức.

Nhưng không ngờ Bùi Vân cũng tìm đến tận cửa.

Mắt nàng ta sưng húp, nhìn qua là biết vừa khóc một trận ra trò.

Nha hoàn bưng trà lên, nàng ta bưng chén trà, ngón tay cứ run lẩy bẩy.

Nước trà nóng hổi sóng ra ngoài, rớt xuống mu bàn tay, vậy mà nàng ta cũng chẳng có vẻ gì là thấy đau.

Ta tốt bụng đưa qua một chiếc khăn tay.

Nàng ta lại hừ lạnh một tiếng.

“Trong lòng Quý Việt Chu bây giờ chỉ có cô, cô đắc ý rồi chứ gì?”

Không ngờ câu đầu tiên nàng ta mở miệng lại là câu này.

Ánh mắt nàng ta vừa căm hận vừa uất ức:

“Cô là cố ý, đúng không? Cô biết huynh ấy không buông bỏ được cô, cho nên cố tình chọn đúng ngày đại hôn của chúng ta để rời đi. Cô muốn để toàn bộ kinh thành xem chuyện cười của ta, nhìn tân nương tử là ta đây ngay trong ngày cưới đã bị trượng phu bỏ rơi.”

Ta thản nhiên đáp:

“Bùi cô nương, cô suy nghĩ nhiều rồi, ta hoàn toàn không biết Quý Việt Chu sẽ làm như vậy.”

Nàng ta hét lên chói tai: “Cô đắc ý cái gì chứ?”

Ta: ?

Nàng ta đột nhiên đứng bật dậy, xắn tay áo lên.

Trên cánh tay chằng chịt những vết sẹo nông sâu cắt chéo nhau.

“Cô có biết năm năm qua, ta đã sống những ngày tháng như thế nào không?”

“Lý Sùng chính là một tên súc sinh. Hắn hễ uống say là tìm đủ mọi cách đ á n h đập ta, còn mắng ta là con gà mái không biết đẻ trứng.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...