Xuân Sơn Tẫn/Chương 8C. 8
20px

“Nhưng đâu phải ta không thể mang thai, chỉ là đều bị hắn hành hạ đến mức sảy thai mà thôi.”

“Cái chốn Lũng Tây đó, mùa đông lạnh đến mức có thể c h í c cóng người. Căn nhà ta ở bị gió lùa, than củi không đủ, tay chân đều sinh ra nhọt buốt. Ta từng nghĩ đến chuyện tự tử, nhưng lần nào cũng bị hắn cứu sống lại.”

“Khi đó ta luôn nghĩ, nếu như năm xưa gả cho Việt Chu ca ca thì tốt biết mấy. Huynh ấy chỉ biết xót xa ta, chiều chuộng ta, ta không nên giận dỗi huynh ấy. Nam nhân vốn dĩ đã là tam thê tứ thiếp, ta không nên cố chấp bắt huynh ấy chỉ được chung thủy với một mình ta.”

“Có lẽ là ông trời thương xót ta, Lý Sùng c h í c rồi, ta cuối cùng cũng được trở về bên cạnh Việt Chu ca ca.”

“Ta vốn tưởng chúng ta có thể quay lại như trước kia, nhưng ta phát hiện ra huynh ấy thay đổi rồi. Nói chuyện với ta, huynh ấy luôn vô tình nhắc đến cô. Có lẽ chính bản thân huynh ấy cũng không nhận ra, nhưng ta thì nhìn rất rõ, huynh ấy yêu cô. Nhưng ta không muốn rời xa huynh ấy nữa, phụ thân và mẫu thân chê ta xúi quẩy không cho ta về nhà, ngoài chỗ của Việt Chu ca ca ra, ta không còn nơi nào để đi.”

“Thẩm Vi Đường, ta cầu xin cô, xin cô thương xót cho ta, quay về cùng Việt Chu ca ca đi, nếu không huynh ấy sẽ không tha thứ cho ta đâu.”

Ta đặt chén trà xuống, khẽ hỏi: “Là Quý Việt Chu bảo cô đến đây?”

Nàng ta sửng sốt một chút, rồi gật đầu.

Ta đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt nàng ta:

“Bùi cô nương, năm năm trước không phải ta ép Quý Việt Chu cưới ta, là chính hắn chủ động nói muốn cưới ta.”

Biểu cảm của Bùi Vân cứng đờ trên mặt.

Ta nói tiếp: “Chắc cô cũng đoán được tại sao hắn lại làm vậy?”

“Quý Việt Chu muốn tiền đồ, cũng muốn một cái danh tiếng tốt. Nhà họ Thẩm tuy không làm quan, nhưng lại là phú thương giàu nhất Giang Nam, hắn đương nhiên không muốn bỏ qua.

Ta bước lên một bước đến trước mặt nàng ta, chân thành nói:

“Những khổ cực mà cô phải chịu, ta rất đồng cảm. Nếu cô nguyện ý, ta có thể cho cô một khoản tiền, đủ để cô sống nửa đời sau không phải âu lo.”

Nàng ta bừng tỉnh, nhìn chằm chằm vào mắt ta:

“Cô không hận ta sao?”

Ta lắc đầu: “Không hận, ngược lại ta còn phải cảm ơn cô. Nếu cô không quay về, ta vẫn còn chưa nhìn thấu được mọi chuyện, vẫn sẽ tự giam mình trong cái sân viện nhỏ bé đó.”

Nàng ta im lặng một lúc, rồi không kìm được mà bật khóc nức nở.

5.

Hết thời gian cạn một tuần trà, nàng ta ngẩng đầu lên lau sạch nước mắt trên mặt:

“Đa tạ ý tốt của cô, nhưng ta không buông bỏ được, ta yêu Việt Chu ca ca. Ta đã bỏ lỡ một lần rồi, ta không muốn phải rời xa huynh ấy nữa.”

Ta không nói thêm gì.

Ta không có nghĩa vụ phải can thiệp vào nhân quả của nàng ta.

Nàng ta đứng dậy, bước ra ngoài.

Đến trước cửa, lại ngoái đầu nhìn.

“Xin lỗi cô.”

Ta mỉm cười với nàng ta.

“Không sao, nếu có một ngày nào đó trong tương lai cô đổi ý, vẫn có thể đến tìm ta.”

Ta vốn tưởng chuyện kén rể ở rể chỉ là lời mẫu thân nói bâng quơ.

Không ngờ bà ấy thật sự cho dán cáo thị.

Người đến ứng tuyển đứng chật kín cả một khoảng sân.

Ai nấy đều ăn mặc chỉnh tề, tướng mạo đàng hoàng.

Thấy ta bước ra, bọn họ nhao nhao hành lễ.

Quản gia cầm danh sách đứng một bên, giới thiệu từng người một.

Ta đưa mắt nhìn lướt qua một lượt, có người biết thổi tiêu, có người biết đ á n h cờ, có người biết trồng hoa, thậm chí còn có kẻ khoe biết huấn luyện mèo, đặc biệt mang theo một con mèo sư tử trắng muốt đến, con mèo ngoan ngoãn nằm rạp trong ngực hắn.

Cuối cùng, ánh mắt ta dừng lại ở một nam tử mặc trường sam màu trắng ánh trăng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...