Xuân Sơn Tẫn/Chương 9C. 9
20px

Hắn đứng ở tít ngoài rìa, không vội vàng thể hiện bản thân như những người khác, chỉ yên lặng đứng đó.

Tướng mạo rất thanh tú, mày mắt ôn hòa, nhìn vào khiến người ta cảm thấy dễ chịu.

“Vị này là?” Ta hỏi.

Quản gia lật lật cuốn danh sách:

“Tô Mạch, hai mươi ba tuổi, phụ thân và mẫu thân đều đã mất, là một lang trung, có mở một y quán nhỏ ở phía Nam thành.”

Tô Mạch tiến lên một bước, hành lễ: “Bái kiến Thẩm cô nương.”

Giọng nói trong trẻo, không kiêu ngạo không tự ti.

“Huynh biết y thuật?”

“Chỉ biết chút đỉnh, chủ yếu khám phụ khoa và nhi khoa.”

“Tại sao lại muốn đến ứng tuyển?”

Hắn ngước lên nhìn ta, ánh mắt rất trong sạch, nhưng lời nói ra lại cực kỳ thành thật.

“Dạo này việc làm ăn khó khăn, ta muốn tìm chỗ ăn bám.”

Ta phì cười: “Vậy huynh cảm thấy, huynh có thể hầu hạ tốt cho ta không?”

Hắn nghiêm túc suy nghĩ một chút:

“Ta có thể đảm bảo sức khỏe cô nương khang kiện, tâm trạng vui vẻ.”

Ta gật đầu: “Chọn hắn đi.”

Tin tức truyền đến tai Quý Việt Chu, hắn lại xông thẳng vào nhà ta.

“Thẩm Vi Đường, cô vội vã tìm bến đỗ mới đến thế sao?”

Hắn gầy đi rất nhiều, sắc mặt tái nhợt, quầng mắt đen kịt, giọng nói khản đặc.

Ta đặt quân cờ xuống, ngẩng đầu nhìn hắn:

“Chuyện này có vẻ như không liên quan gì đến ngài nữa thì phải.”

Quý Việt Chu khom lưng xuống.

“Vi Đường, ta thực sự nhận sai rồi, tại sao nàng không thể tha thứ cho ta?”

“Tình nghĩa phu thê năm năm của chúng ta, nàng thật sự nhẫn tâm vứt bỏ thế sao?”

“Ta biết ta đã bạc đãi nàng, ta biết ta có lỗi với nàng. Nàng cho ta một cơ hội, ta sửa, ta sửa hết mọi thứ có được không?”

Ta mất kiên nhẫn cười khẩy một tiếng.

“Quá muộn rồi Quý Việt Chu, có những chuyện bỏ lỡ chính là bỏ lỡ. Bây giờ ta đã không còn yêu ngài nữa, tự nhiên cũng chẳng có lý do gì phải ở bên cạnh ngài.

Hắn ngơ ngẩn nhìn ta, nước mắt rơi lã chã.

“Vi Đường, ta thật sự không thể sống thiếu nàng.”

Ta suýt chút nữa thì bật cười.

“Quý Việt Chu, đừng diễn nữa. Năm năm qua, trong lòng ngài chứa chấp người khác, chẳng phải cũng sống sót qua ngày đó sao? Bây giờ Bùi Vân đang ở bên cạnh ngài, ngài nên đối xử tốt với cô ta đi.”

“Nhưng người ta yêu là nàng!” Hắn thốt lên không kìm nén.

Ta mỉa mai cười: “Yêu với đương cái gì, ngài chẳng qua chỉ là không cam lòng mà thôi.”

Hắn há hốc miệng, những lời định nói phía sau mắc kẹt nơi cổ họng.

Ta bước đến trước mặt hắn, gằn từng chữ thật khẽ.

“Quý Việt Chu, ngài của hiện tại, thực sự làm ta rất buồn nôn.”

Sau ngày hôm đó, Quý Việt Chu không bao giờ bước chân đến Thẩm phủ nữa.

Ngày tháng trôi qua như nước chảy, chớp mắt đã hai năm.

Vào đầu mùa xuân, ta sinh được một cặp sinh đôi.

Ca ca tên Yến Thanh, muội muội tên Yến Ninh.

Cái tên là do phụ thân đặt, ông nói “Hà thanh hải yến, thiên hạ an ninh” (Sông trong biển lặng, thiên hạ thái bình), mong muốn tụi nhỏ một đời suôn sẻ bình an.

Hai đứa trẻ lớn lên rất bụ bẫm, mắt mũi đều giống ta, đôi môi lại giống Tô Mạch.

Ta rất hài lòng.

Hôm nay ta đang thả diều trong vườn, không may đứt dây, con diều bay rơi ra sau hòn non bộ.

Nha hoàn đi tìm, lại vô tình nghe được những âm thanh không nên nghe.

Lúc quay lại, mặt con bé trắng bệch như tờ giấy, nói chuyện cũng nói không lưu loát.

Ta bảo con bé từ từ nói, nghe xong, chỉ gật đầu một cái.

“Đi mời mẫu thân tới đây.”

Mẫu thân biết chuyện, trong ánh mắt lóe lên tia giận dữ:

“Đường Nhi, con tính xử lý thế nào?”

Ta bình tĩnh đáp:

“Cứ làm theo lời mẫu thân từng nói năm xưa đi. Hắn làm con tức giận, thì đ á n h gãy chân rồi ném ra ngoài. Còn ả tiện nhân kia, bán xuống phía Nam, càng xa càng tốt.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...