Xuân Sơn Tẫn/Chương 10C. 10
20px

Mẫu thân lo lắng nhìn sắc mặt ta.

Ta mỉm cười, nắm lấy tay bà.

“Mẫu thân yên tâm, con không hề buồn bã gì đâu, cứ coi như là ‘đi lấy giống’ – bỏ phụ thân giữ con đi. Hắn có tướng mạo đẹp, sinh con ra xinh xắn thế này, cũng chẳng thiệt thòi gì.”

Lại ba năm nữa trôi qua, Yến Thanh và Yến Ninh đã biết chạy nhảy khắp sân.

Yến Thanh hệt như một ông cụ non, suốt ngày nhăn nhó giáo huấn muội muội.

Còn Yến Ninh lại là con khỉ nghịch ngợm, trèo cây vượt tường, chẳng có gì là con bé không dám làm.

Phụ thân giao toàn bộ việc làm ăn trong nhà cho ta, nói rằng tuổi đã cao, muốn được vui thú điền viên ngậm kẹo đùa cháu.

Thế là mỗi ngày ông dẫn hai đứa nhỏ đi nhận mặt chữ, vẽ tranh, chạy giỡn trong vườn, cười còn vui vẻ hơn cả tụi nhỏ.

Cuộc sống cứ thế trôi qua trong bình yên và hạnh phúc.

Đúng ngày Lập thu, ta nhận được một bức thư gửi từ kinh thành.

Phong bì bằng da trâu, không có tên người gửi.

Nhưng nét chữ thì ta nhận ra, là của Quý Việt Chu.

Ta mở ra xem, tờ giấy đã hơi nhăn nhúm, giống như bị người ta vuốt ve nhiều lần.

“Vi Đường, lúc viết bức thư này, kinh thành đang vào mùa mưa. Ngoài cửa sổ mưa rả rích suốt ngày đêm, khiến ta nhớ lại cái đêm đứng ngoài cửa nhà nàng năm năm trước. Lúc đó ta cứ ngỡ, đó là đêm lạnh giá nhất trong cuộc đời mình. Đến tận bây giờ ta mới biết, những năm tháng không có nàng, mỗi một ngày trôi qua đều lạnh lẽo hơn đêm đó gấp trăm ngàn lần.”

“Ta nhiễm bệnh dịch, đại phu nói, không qua khỏi mùa thu này đâu. Những lời này vốn không nên nói, nhưng con người ta khi sắp c h í c thường luôn tham lam.

Tham lam muốn cho nàng biết, điều khiến ta hối hận nhất, cũng là điều khiến ta cảm thấy may mắn nhất trong đời này, đều là vì được gặp nàng.”

“Nàng còn nhớ lần đầu tiên nàng nấu canh nấm cho ta không? Thực ra món canh đó rất ngon, là món canh ngon nhất ta từng uống. Nhưng lúc đó ta lại nghĩ, không thể khen ngợi nàng, khen nàng rồi nàng sẽ đắc ý sinh kiêu.”

“Bây giờ nghĩ lại, thật sự nực cười. Còn cả cây trâm vàng đó nữa, lúc nhìn thấy Bùi Vân đeo nó, thực chất trong lòng ta rất tức giận, giận nàng ta dám tùy tiện chạm vào đồ của nàng. Nhưng lời đến khóe miệng, chẳng hiểu sao lại biến thành bộ dạng bênh vực nàng ta.”

“Ta luôn như thế, trong lòng nghĩ một đằng, miệng lại nói một nẻo. Vi Đường, ta không cầu xin nàng tha thứ, ta biết ta không xứng đáng, chỉ hy vọng nàng sống thật tốt. Nếu có kiếp sau, hy vọng ta có thể gặp lại nàng một lần nữa, để bù đắp cho nàng.”

Chữ viết về cuối càng lúc càng nguệch ngoạc, đến những nét cuối cùng gần như không thành hình, giống như người viết đã hoàn toàn kiệt sức.

Ta chậm rãi đọc xong, sau đó đứng dậy, ném bức thư vào chậu than.

Mép giấy cuộn lại, một làn khói mỏng bốc lên.

Yến Ninh chạy ào vào nhà, đôi bàn tay nhỏ bé ôm lấy cổ ta:

“Mẫu thân, ca ca giành kẹo của con!”

Yến Thanh nối gót chạy theo sau, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó:

“Đại phu đã dặn rồi, ăn nhiều kẹo sẽ bị sâu răng.”

Ta một tay bế Yến Ninh, một tay kéo Yến Thanh lại gần, hôn lên má mỗi đứa một cái.

Trong căn phòng tràn ngập tiếng cười đùa và ánh nắng rực rỡ.

Hiện tại, hắn sắp c h í c rồi, như vậy mới được coi là viên mãn.

—HẾT—

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...