“Con đĩ tiện nhân! Mau giở hết cái bản lĩnh hầu hạ thiếu gia của ngươi ra đây.”
Chuyện này nhanh chóng đồn xa.
Mấy ngày sau, người đàn bà kia ra phố mua thức ăn mãi không thấy về, lúc người ta phát hiện ra thì đã treo cổ chết trong một ngôi miếu hoang rồi.
Sợi dây thừng dùng chính là dây buộc áo của nàng ta, rau trong giỏ đổ tung tóe dưới chân,
Người đàn bà kia chết là hết chuyện, nhưng Thẩm thiếu gia nhà họ Tôn vẫn bị người ta mang ra làm trò cười lúc trà dư tửu hậu suốt mấy ngày liền đấy!
Ánh đèn dầu lay lắt soi lên gương mặt nửa tối nửa sáng của phu nhân.
Tay bà đang vê chuỗi hạt Phật:
“Thiếu gia nhà ta nay sắp cưới vợ rồi, không thể làm lỡ cả đời ngươi được.”
“Hôm nay Thúy Phương có nhắc đến, ta mới nhớ ra nàng ta có một người huynh đệ ở trong phủ.”
“Tôn quản sự lớn hơn ngươi vài tuổi, biết thương người, lại quản lý việc thu mua của nhà bếp trong phủ, tiền nguyệt lệ không ít, ăn uống không lo.”
“Ta thấy đó là người có thể phó thác.”
“Thanh Hòa, tự ngươi nói xem sao?”
Số mệnh, lại một lần nữa đuổi kịp ta rồi.
05
Ngày hôm sau, ta đến nhà bếp lấy canh ngọt cho Hồng Hạnh.
Đôi mắt của Tôn quản sự giống như mọc ra hai bàn tay, dán chặt vào người ta.
Lão đưa một ánh mắt, đám hạ nhân trong nhà bếp liền lần lượt kéo nhau ra ngoài.
Ta cũng vội vàng quay người muốn đi ra, nhưng lại bị chặn cứng ở cửa.
“Ồ! Đây chẳng phải là Thanh Hòa cô nương chưa được làm di nương đó sao!”
“Ngày đó để vứt bỏ ta mà trèo lên giường thiếu gia? Ngươi tưởng ta ngu chắc mà không nhìn ra sao?!”
“Đáng tiếc gà thì vẫn là gà! Có bấu vào cành cao thì cũng chẳng thành phượng hoàng được!”
“Còn muốn canh ngọt à?! Sao không soi gương lại xem cái bản mặt mình đi!”
Tôn quản sự bưng bát canh, thuận theo cổ áo ta mà đổ ập vào trong.
Nước canh nóng bỏng rẫy dội vào trước ngực, bỏng rộp lên một mảng mụn nước.
“Ngươi thích làm thiếp, ta liền cho ngươi toại nguyện làm một đứa thiếp!”
“Hôn sự của chúng ta đã định xong rồi.”
“Ngày mốt thiếu phu nhân vào cửa, ngươi cũng phải leo lên giường của ta thôi!”
Lão bóp chặt cằm ta, hàm răng vàng khè lẫn với mùi hôi thối ghé sát mặt tới.
Đúng lúc này, ngoài cửa có người gọi:
“Thanh Hòa! Ngươi trốn đi đâu lười biếng rồi?”
“Canh ngọt của Hồng Hạnh cô nương đâu rồi?!”
Tôn quản sự lại nhét một bát canh nóng bỏng rẫy khác vào tay ta:
“Bưng cho cẩn thận cho vị di nương tương lai kia đi.”
Lão đưa tay cấu mạnh vào phía sau mông ta một cái:
“Nợ nần giữa hai ta, ngày mai tính tiếp!”
Hồng Hạnh chỉ đích danh bắt ta phải bưng canh đến cho nàng ta.
Nàng ta bảo mỏi chân, bắt ta phải quỳ bên mép giường, gác hai cái chân lên bả vai ta.
“Đêm qua cô gia dũng mãnh quá, làm hai chân ta bị gác đến mức chuột rút.”
“Ngươi bóp chân cho ta đi, kẻo lại lỡ mất việc hầu hạ cô gia tối nay của ta.”
Ta bóp chân cho nàng ta, nàng ta nghẹo đầu nhìn ta đầy chế giễu:
“Ba năm trời mà ngay cả một người nam nhân cũng không giữ nổi!”
“Đúng là thứ vô tích sự.”
Nàng ta dùng ngón chân thúc thúc vào mặt ta, “A” lên một tiếng:
“Nghe mụ già bên cạnh phu nhân nhà ngươi nói, định gả ngươi cho gã Tôn quản sự kia kìa!”
Nhìn ra vẻ nhếch nhác trên người ta, giọng điệu nàng ta đầy mỉa mai:
“Hoa tàn gặp bãi cứt trâu, đúng là môn đăng hộ đối.”
“Đến lúc đó ta sẽ xin ngươi về bên cạnh hầu hạ, ngày ngày bưng canh ngọt cho ta, có được không?”
Nàng ta đang lúc đắc ý, bảo ta bưng bát canh cho nàng ta.
Ta thuận theo tự nhiên bưng bát canh lên, đột nhiên mở miệng:
“Hồng Hạnh cô nương, ngày mai tiểu thư nhà ngươi đã vào phủ rồi.”
“Tối nay nên để thiếu gia tĩnh dưỡng thân thể.”
“Đừng quên, ngươi cũng chỉ là một nha hoàn mà thôi.”
Hồng Hạnh vung tay tát ta một cái bốp.
“Con đĩ tiện nhân, ngươi biết cái thá gì!”
“Bản thân là nha hoàn thì muốn cả thiên hạ này đều mang cái số nô tài giống ngươi chắc!”
“Còn dám nói bậy nói bạ, ta xé rách cái miệng ngươi ra!”
“Dù sao ngươi cũng sắp gả cho một đứa hạ nhân rồi, cứ tiếp tục làm hạ nhân đi!”
Dấu bàn tay trên mặt sưng đỏ lên, ta nhìn thẳng vào mắt Hồng Hạnh, khẽ nhếch khóe môi:
“Ngươi bảo ta ba năm trời ngay cả một người nam nhân cũng không giữ nổi.”
Chaporia
Bình Luận (0)