“Nhưng ngươi đã bao giờ nghĩ xem, chẳng lẽ ba năm nay, nha hoàn muốn leo lên giường ở Thẩm gia này chỉ có mình ta thôi sao?”

Nàng ta nhíu mày không hiểu, lại thấy ta thẳng tay úp ngược bát canh nóng vào người mình.

Gương mặt đang nhíu mày của Hồng Hạnh, trong nháy mắt trắng bệch ra như cắt không còn một giọt máu.

Nàng ta có thể nhìn ra ta muốn đổ oan cho nàng ta.

Nhưng có đánh chết nàng ta cũng không thể nghĩ ra, thứ mà ta muốn tranh giành với nàng ta là cái gì.

Cơ hội đổi mạng của người nghèo khổ không phải lúc nào cũng có.

Sau đêm nay, ta nhất định phải lật mình đổi đời.

06

Ngày hôm đó ta khóc lóc thảm thiết quỳ giữa chính sân viện.

Hồng Hạnh tức tối đến điên người:

“Con đĩ tiện nhân! Ngươi muốn vu oan cho ta sao?!”

“Ta bắt ngươi quỳ từ bao giờ?! Ngươi giả bộ giả tịch cho ai xem hả?!”

Ta không nói không rằng.

Bất động như núi.

Người nghe tiếng kéo đến xem ngày một đông, Hồng Hạnh cuống lên lao vào định lôi ta đứng dậy.

Cổ áo vốn rách tơi tả lập tức bị giật bung ra, lộ ra một mảng mụn nước phồng rộp bên trong.

Người nhìn thấy đều hít vào một hơi khí lạnh.

Kinh động đến cả phu nhân và thiếu gia.

Phu nhân hỏi có chuyện gì, Hồng Hạnh uất ức ngút trời:

“Còn có thể là chuyện gì nữa?”

“Thanh Hòa cố ý giả vờ đáng thương! Đổ oan cho con để tranh sủng đấy ạ!”

“Cũng may là gặp phải con, chứ nếu ngày mai tiểu thư nhà con vào cửa! Chẳng phải sẽ bị một đứa nha hoàn như nó làm cho oan uổng chết sao!”

Phu nhân nhíu mày hỏi ta:

“Có thật như thế không?”

Lần đầu tiên ta ngẩng cao đầu, từng chữ từng câu vô cùng kiên định:

“Không phải!”

“Là Hồng Hạnh cô nương oán hận chuyện ngày đó nô tỳ phụng mệnh đi đón thiếu gia, nghi ngờ nô tỳ muốn tranh giành vị trí di nương với nàng ấy.”

“Nàng ấy bảo phải cho nô tỳ một bài học nhớ đời, để sau này nô tỳ không bao giờ dám tơ tưởng đến nữa!”

Hồng Hạnh trợn tròn hai mắt, nàng ta không hiểu nổi vì sao ta lại đột nhiên biến thành một con người khác hẳn như vậy.

Nàng ta vội vàng biện bạch:

“Vết thương này là nó đã có sẵn từ trước khi đến đây rồi!”

Ta không hề nhường nhịn nửa bước:

“Canh là do Tôn quản sự đích thân giao cho ta, bưng thẳng từ nhà bếp đến phòng của cô nương.”

“Vết thương trên người ta là vừa mới bị bỏng xong, có thể gọi đại phu đến minh chứng!”

Hồng Hạnh gắt gao nói:

“Thế thì là tự ngươi lúc đến đã rắp tâm chứa ý đồ xấu xa!”

Ta dập đầu xuống đất kêu một tiếng “bốp”:

“Xin phu nhân gọi Tôn quản sự đến đối chất mặt đối mặt, lão ta đã tận mắt nhìn thấy ta bưng canh đi về phía phòng của Hồng Hạnh cô nương!”

Tôn quản sự không dám thừa nhận vết bỏng đó là do lão ta dội, càng không dám nói mình từ lâu đã dòm ngó nha hoàn thông phòng của thiếu gia.

Chỉ đành cắn răng làm chứng cho ta.

Ta lại nói tiếp:

“Hồng Hạnh cô nương bảo là do ta cố tình đổ oan để tranh sủng.”

“Nhưng thân thể bị bỏng nát để lại sẹo, xấu xí khó coi thế này.”

“Làm sao còn dám làm bẩn mắt của thiếu gia nữa chứ!”

“Hồng Hạnh cô nương sau này nếu có thành di nương của Thẩm gia, vốn nên tận tâm hầu hạ chủ quân chủ mẫu.”

“Khai chi tán diệp cho Thẩm gia.”

“Nhưng nếu trong lòng không dung nổi người khác, nuôi ý đồ sai trái…”

Trán ta đập xuống đất đến mức bầm tím, tiếng nào tiếng nấy đều thấu tình đạt lý:

“Hôm nay Thanh Hòa không vì bản thân mình, mà là vì Thẩm gia!”

Hồng Hạnh cuống đến mức rơi nước mắt, nàng ta túm lấy ống tay áo của Thẩm Yến mà lay lay:

“Con từ nhỏ đã lớn lên cùng tiểu thư! Ở Tô gia chưa từng phải chịu nỗi uất ức lớn thế này bao giờ!”

“Cô gia phải làm chủ cho con!”

Thiếu gia nhìn ta, bộ y phục cũ kỹ trên người ta chính là bộ đồ đầu tiên hắn thưởng cho ta.

Cổ áo này cũng chẳng phải lần đầu tiên bị giật rách.

Lần đầu tiên là do hắn khỉ hấp tấp giật hỏng, sau đó thấy ta ngồi vá lại, hắn còn cười trêu ta:

“Đi theo ta mà còn để nàng phải mặc y phục cũ sao?”

Ngày đó ta chỉ mỉm cười, hiếm hoi lắm mới đùa với hắn một câu:

“Bộ y phục này là món đồ đầu tiên thiếu gia thưởng cho ta.”

“Sau này thiếu gia có đồ tốt hơn rồi không cần ta nữa, Thanh Hòa sẽ đêm đêm ôm bộ y phục này mà ngủ…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...