Thẩm Yến nhìn ta, đột nhiên khẽ thở dài một tiếng:

“Khắp phủ này ai mà không biết, Thanh Hòa là đứa thật thà nhất.”

“Bị người ta bắt nạt cũng chẳng dám mở miệng nói lấy một câu.”

Hắn quay sang nhìn Hồng Hạnh, nói:

“Vết bỏng là tự nàng ta bỏng, cái túi gấm ngươi đòi lấy đi cũng là tự nàng ta giật về rồi tự tay cắt nát?”

“Dấu bàn tay trên mặt, cũng là tự nàng ta tát sao?”

“Hồng Hạnh, ngươi là của hồi môn của Tô tiểu thư, là vị di nương do Tô gia đưa tới.”

“Ngươi đã cướp mất vị trí của nàng ấy rồi, vì sao còn phải tuyệt đường sống với một đứa nha hoàn chứ?”

Thẩm Yến rút ống tay áo của mình ra, lạnh lùng nói với phu nhân:

“Chuyện hậu trạch xin mời mẫu thân định đoạt.”

Hồng Hạnh dù sao cũng là người của Tô gia, phu nhân phái người đi mời người bên Tô gia đến để cùng bàn bạc thương nghị.

Chuyện hậu trạch của hai đứa nha hoàn, Tô đại nhân không tiện nhúng tay vào.

Đành phải mời Tô tiểu thư đến.

Tô tiểu thư thân thể yếu ớt hiếm khi ra khỏi cửa, ngày hôm nay mới là lần đầu tiên hai người họ gặp mặt nhau.

Tô tiểu thư quả nhiên đúng như lời đồn đại, sinh ra đã mang một dung nhan bệnh Tây Thi mảnh mai.

Nhìn đến mức Thẩm Yến đờ cả người ra.

Nghe xong đầu đuôi gốc rễ câu chuyện, nàng khẽ ho hai tiếng rồi mới yếu ớt lên tiếng:

“Ta là kẻ vô dụng, không phân xử nổi món nợ hồ đồ này.”

“Có điều phu nhân và công tử đã đều nghĩ trong lòng rằng Thanh Hòa cô nương phải chịu oan ức là vì người của Tô gia ta,”

“Nguyệt Nhu không dám biện bạch thêm nữa, cứ coi như ta nợ Thanh Hòa cô nương một lần.”

“Thế này đi, Thanh Hòa cô nương hôm nay có thể xin ta một điều ước.”

Nàng ngay cả cười cũng như phải tích góp chút sức lực:

“Chỉ cần không phải đòi làm chính thê của công tử, ta tự khắc sẽ bằng lòng.”

Lời này nói ra khiến cho mọi người đều không ngờ tới.

Phu nhân nhướng mày nhìn nàng.

Trong mắt Thẩm Yến mang theo một niềm kinh hỉ và thưởng thức, quay đầu nhìn ta, ra hiệu cho ta thừa cơ đòi một danh phận di nương.

Chỉ có Hồng Hạnh là chân mày nhíu chặt, nàng ta muốn lôi kéo ống tay áo của Tô tiểu thư, vừa khéo Tô tiểu thư đưa tay lên che miệng ho liền né tránh được.

Ta vội vàng lên tiếng:

“Đa tạ tiểu thư!”

“Thanh Hòa tự biết thân phận bồ liễu, không xứng hầu hạ thiếu gia.”

“Ở lại trong phủ chỉ thêm rước họa bối rối, nay tiểu thư đã mở lời.”

“Thanh Hòa xin to gan hướng phu nhân, thiếu gia cầu xin một cái ơn điển!”

“Ta nguyện đến quê cũ Trác Châu để giữ lăng cho lão gia! Đời này không gả cho ai!”

Gương mặt Thẩm Yến bàng hoàng sững sờ ngay tại chỗ.

07

Đêm hôm đó, Tô tiểu thư đích thân đỡ ta đứng dậy:

“Khó cho ngươi nghĩ ra được một cách vẹn toàn như vậy.”

“Vừa không phải lo chuyện ngươi từng hầu hạ thiếu gia sau này ra khỏi cửa làm lụy đến danh tiếng của Thẩm gia, lại vừa vẹn toàn được cái thế khó xử của ta và thiếu gia trong việc tuân theo gia huấn Thẩm gia.”

“Hơn nữa hạ nhân tự nguyện đi giữ lăng không gả chồng, truyền ra ngoài người ta đều sẽ bảo Thẩm đại nhân khi còn sống đức hạnh đoan chính, hạ nhân mới trung thành đến như vậy.”

“Nghĩ lại thì phu nhân và thiếu gia, đều sẽ đồng ý cả thôi.”

Tô tiểu thư nói với phu nhân:

“Gia phong Thẩm gia tốt như vậy, truyền tụng ra ngoài đối với việc khoa cử năm nay của thiếu gia cũng có lợi ích lớn!”

Phu nhân tuy sắc mặt không mấy tốt đẹp, nhưng đại hôn và khoa cử đều đang cận kề, lão phu nhân không muốn ngay lúc này lại vì chuyện của hạ nhân mà xích mích với Tô gia.

“Thôi được rồi, đã là Tô tiểu thư cầu ơn điển cho ngươi.”

“Vậy thì tùy ngươi vậy.”

Thẩm Yến vốn còn muốn nói với ta điều gì đó, nhưng lại nghe Tô tiểu thư ho lên hai tiếng:

“Trác Châu cách kinh thành chưa đầy trăm dặm, đợi sau khi ta và công tử thành hôn,”

“Cũng nên thường xuyên đến trước lăng của Thẩm đại nhân bái tế.”

“Như vậy mới là đạo hiếu.”

Thẩm Yến đảo mắt một cái, nói với Tô Nguyệt Nhu:

“Khó cho nàng chưa về làm dâu, đã nghĩ chu toàn cho ta đến vậy.”

Ngày hôm sau Tô tiểu thư vào cửa, ta cũng xuất phủ lên đường tới Trác Châu cùng ngày.

Là Tô tiểu thư tiễn ta đi.

Không, bây giờ ta phải gọi nàng một tiếng tẩu tẩu rồi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...