Việc đầu tiên Tô Nguyệt Nhu làm sau khi vào phủ, là xin phu nhân ban cho ta danh hiệu nghĩa nữ.

“Nếu nàng ta chỉ là một đứa nha hoàn, đi tới đó e là sẽ bị người ta dị nghị, bảo con đố kỵ không dung nổi người.”

“Mẫu thân chi bằng cho nàng ta cái danh nghĩa nữ, một là tránh cho con dâu vừa vào cửa đã bị người đời đàm tiếu,”

“Hai là, có thể khiến nàng ta càng thêm tận trung giữ lăng cho phụ thân.”

Chỉ là cái danh hờ mà thôi, phu nhân chẳng thèm keo kiệt.

Lúc đi, Tô Nguyệt Nhu lại nhét vào tay ta một bọc bạc căng phồng.

Nơi không có người, nàng ghé tai nói nhỏ với ta:

“Chuyện đã hứa với ngươi, ta làm được rồi.”

“Đến Trác Châu cố gắng an bài cho nhanh.”

“Tiếp theo, đến lượt ngươi trợ giúp ta.”

Nửa năm trước khi Tô gia định đoạt hôn sự này của nàng với Thẩm Yến, ta đã gặp mặt Tô Nguyệt Nhu một lần rồi.

Mấy tiệm son phấn tốt nhất trong thành mà Thẩm Yến hay mua kia, chính là tài sản riêng do người mẹ quá cố của Tô Nguyệt Nhu để lại cho nàng.

Lúc gã sai vặt đến đưa hàng, ngoài những thứ Thẩm Yến mua ra, gã còn đưa thêm một phần khác:

“Đây là đồ cô nương nhà ta tặng cho cô nương.”

“Cô nương nhà ta hỏi cô nương có muốn đổi mạng hay không.”

Trong hộp son có kẹp một tờ giấy nhỏ, hẹn ta đến gặp mặt.

Mượn cớ đi chọn son phấn, ta nài nỉ Thẩm Yến cho phép ta đến tiệm.

Gặp nhau ở trong gian phòng cách biệt, Tô Nguyệt Nhu dáng vẻ bệnh tật uể oải, nhưng ánh mắt lại vô cùng thâm trầm:

“Gia huấn Thẩm gia nhiều nhất chỉ được một thê một thiếp.”

“Cha ta thương ta, sợ ta gả đi phải lao tâm tổn trí, nhất định sẽ chuẩn bị cho ta một nha hoàn hồi môn làm thiếp mang theo.”

“Vị trí di nương của ngươi không làm được nữa đâu.”

Giọng điệu của nàng nhẹ nhàng, nhưng ta lại có thể nghe thấy tiếng tim mình đập loạn lên điên cuồng.

Ta nhận ra cơ hội đổi mạng của mình đến rồi.

Trịnh trọng hành lễ, ta nói:

“Thanh Hòa xuất thân hạ tiện, nhưng cũng không phải sinh ra đã tự cam chịu sa đọa muốn làm thiếp cho người ta.

“Nếu được tiểu thư tương trợ đổi mạng, nguyện lấy tiểu thư làm thiên lôi sai đâu đánh đó!”

Nhìn thẳng vào mắt nàng, ta nói:

“Tiểu thư hẹn ta đến đây, chẳng phải cũng là muốn tìm một thanh đao vừa tay sao?”

Trên đời này không có người cha nào thật lòng xót thương con gái, mà cách chia sẻ nỗi lo cho con lại là chuẩn bị sẵn một đứa thiếp thất mang theo cả.

Phận nha hoàn phận tiểu thư, ai cũng có nỗi niềm khó nói.

Hồng Hạnh, chính là đứa con riêng của Tô đại nhân với hồng nhan tri kỷ bên ngoài của ông ta.

Những năm nay nếu không phải do Tô tiểu thư đem cái danh tiếng thương vợ yêu con của ông ta truyền tụng khắp kinh thành.

Ép Tô đại nhân ngồi chễm chệ trên tòa cao danh vọng, thì e là đứa con riêng này đã sớm đường đường chính chính bước vào cửa lớn nhà họ Tô rồi.

Tô tiểu thư vì muốn sống sót, nắm chặt số tài sản riêng do mẫu thân quá cố để lại, giả vờ làm ra cái bộ dạng bệnh tật quấn thân, ôn thuận hiền thục.

Đứa con riêng kia không có xuất thân, không tìm được tấm chồng tốt.

Chỉ đành trói buộc vào đích nữ để dùng thân phận thiếp thất tiến thân vào cửa.

Đợi đến trước khi đích nữ qua đời, sẽ dùng mạng sống để mưu cầu một vị trí chính thê cho đứa con riêng này.

Tô đại nhân quả là có một bàn tính hiểm độc, đen tối như mực.

Chỉ là ông ta không ngờ tới, đứa con gái vốn yếu ớt trong mắt mình, lại không cam tâm chịu chết vì đứa con hoang của ông ta.

Lúc ta rời khỏi Thẩm gia, Hồng Hạnh đứng bên cạnh tiểu thư nhà nàng ta.

Nàng ta cùng với một giuộc nha hoàn hành lễ với ta, sắc mặt khó coi đến cực điểm.

Nàng ta còn chưa biết, chuỗi ngày khó coi của nàng ta ở phía sau còn nhiều lắm.

Ta trịnh trọng bái Tô tiểu thư một lạy, thấp giọng chân thành:

“Thanh Hòa đi trước một bước, tiểu thư sau này bảo trọng.”

Mệnh nha hoàn, mệnh tiểu thư.

Chẳng qua cũng đều là những con người có số khổ không chịu khuất phục trước số mệnh mà thôi.

Ta bước chân ra khỏi Thẩm gia.

Chính là bước đi đầu tiên trong kế hoạch mưu tính cùng Tô tiểu thư.

08

Trác Châu là quê cũ của Thẩm phụ, từ đường tổ tông của Thẩm gia đều đặt ở nơi này.

Đám hạ nhân cai quản trong trang viên ban đầu thấy ta còn muốn lên mặt cậy già.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...