17
Mùa đông năm ngoái, nhà máy nâng cấp thiết bị, nhập về một bộ máy tiện mới từ Đức.
Khi lắp đặt thử nghiệm thì gặp sự cố, phía Đức cử một kỹ sư sang hỗ trợ.
Kỹ sư ấy khoảng hơn năm mươi tuổi, tên là Hans, tóc bạc trắng, làm việc cực kỳ nghiêm túc.
Khi xem bản cải tiến do tôi vẽ, mắt ông ấy sáng lên:
“Tô, cô giỏi lắm. Cách nghĩ này đến chúng tôi còn chưa từng nghĩ tới.”
Chúng tôi cùng nhau vật lộn ba ngày, cuối cùng cũng giải quyết xong vấn đề.
Tại tiệc ăn mừng, Hans nâng ly:
“Tô, cô nên đến Đức một chuyến. Nhà máy bên tôi có nhiều công nghệ mới lắm, cô nhất định sẽ thích.”
Tôi mỉm cười:
“Đợi có dịp vậy.”
Tối hôm đó về nhà, Tiểu Vũ vẫn chưa ngủ.
Nó ngồi dưới đèn bàn, đang viết thư.
“Viết cho ai thế?” Tôi hỏi.
“Cho bố.” Nó đáp.
Tôi sững người.
“Tháng trước ông ấy gửi thư hỏi chuyện học hành của con,” Tiểu Vũ không ngẩng đầu lên,
“Con viết lại, báo ông ấy là con đỗ vào trường trọng điểm rồi.”
“Ừ.”
Tôi bước vào phòng mình, khép cửa lại. Ngồi bên giường, rất lâu không nhúc nhích.
Mấy năm nay, Tần Phong vẫn gửi thư mỗi tháng, gửi về nhà máy.
Tôi không đọc, tất cả được xếp vào một thùng giấy.
Tiểu Vũ thỉnh thoảng đọc, nhưng không nói gì, đọc xong lại tiếp tục làm bài.
Tôi biết trong thư viết gì.
Tôi đã lén mở hết.
Nói rằng gió ở sa mạc Gobi rất lớn, nói ban đêm có thể thấy dải Ngân Hà, nói đồn biên phòng nuôi một con chó tên Đại Hoàng, nói anh nhớ hai mẹ con tôi.
Cuối mỗi bức thư đều có một câu: “Anh xin lỗi.”
Đôi khi giữa đêm khuya tĩnh lặng, tôi lại nghĩ đến chiếc răng cửa rơi trên tuyết năm nào, nghĩ đến cơn mưa đêm Tiểu Vũ lên cơn sốt, nghĩ đến ánh mắt đỏ hoe của Tần Phong trong phiên tòa quân sự.
Nhưng chỉ là nhớ lại, không còn đau nữa.
Thời gian thực sự có thể làm mòn nhiều thứ.
Dù là vết thương sâu đến mấy, cuối cùng cũng chỉ còn lại một vết sẹo nhạt — không đau, không ngứa, chỉ là vẫn ở đó.
Thanh minh năm nay, tôi đưa Tiểu Vũ đi thăm mộ ông nội.
Trên đường về, gặp lại bác Vương — người từng là hàng xóm khu tập thể.
Bác nắm tay tôi:
“Tô Hà à, cháu còn nhớ Lý Tú Cầm không?”
“Nhớ ạ.”
“Năm ngoái cô ta chết ở Quảng Đông rồi.”
Bác Vương hạ giọng,
“Nghe nói là ung thư, phát hiện muộn. Không người thân bên cạnh, hậu sự do ủy ban khu phố lo.”
“Haizz… đời người mà…”
Bác lắc đầu, lặng lẽ rời đi.
Tôi và Tiểu Vũ tiếp tục bước về phía trước.
Đi ngang qua tòa nhà từng ở, thấy ban công phơi đầy quần áo, có cả đồ chơi trẻ con.
Sau khung cửa sổ đó, đã đổi chủ từ lâu.
“Mẹ.” Tiểu Vũ bỗng nói,
“Sau này con mà lấy vợ, nhất định sẽ tốt với vợ con.”
Tôi quay sang nhìn con.
Thiếu niên mười sáu tuổi, dáng người cao lớn, ánh mắt phảng phất bóng dáng Tần Phong, nhưng thần sắc giống tôi.
“Sao tự nhiên lại nói vậy?”
“Chỉ là muốn nói thôi.” Nó gãi đầu,
“Năm xưa… bố quá hồ đồ rồi.”
Tôi vỗ nhẹ vai con:
“Chuyện cũ qua rồi.”
Thật sự đã qua rồi.
Những đêm khóc thầm, những cơn đau gượng nuốt, những máu và nước mắt đã rơi — tất cả đều thành mây khói.
Giờ đây tôi đứng dưới ánh mặt trời, không trốn, không sợ, không hèn mọn cũng chẳng kiêu ngạo.
Ánh sáng của tôi là do chính tôi tạo ra — soi sáng con đường phía trước, cũng sưởi ấm quãng đời còn lại.
Còn những người đã chọn sống trong bóng tối — hãy cứ ở mãi trong bóng tối đi.
Thế giới của tôi, đã sáng từ lâu rồi.
-HẾT-
Chaporia
Bình Luận (0)