Nàng thường kể cho ta nghe về những nữ tử trong sử sách, kể họ đã lựa chọn thế nào khi bị kẹt giữa muôn vàn khó khăn.

Ta hỏi nàng:

“Đọc những thứ này thì có ích gì?”

Nàng đáp:

“Để con biết rằng trên đời này không chỉ có một cách sống.”

Khi ấy ta vẫn chưa hiểu.

Mãi đến sau này, khi có người nói nữ tử không nên quản sổ sách, không nên cưỡi ngựa bắn cung, không nên xuất đầu lộ diện trước người ngoài, ta mới hiểu.

Điều Hứa di nương dạy ta không phải là văn chương.

Mà là sự tự tin và chỗ dựa trong lòng.

Những thứ mà bảy vị di nương dạy đều khác nhau.

Thế nhưng mỗi người trong các nàng đều đang nói với ta cùng một đạo lý.

Ta không phải chỉ có thể đứng yên chờ người khác sắp đặt.

04

Những lời đồn đại về cha ta rất nhanh đã lan truyền khắp kinh thành.

Định Viễn hầu vì vong thê mà thủ tang ba tháng, sau đó lại một hơi nạp tới bảy phòng di nương.

Có người nói ông bạc tình.

Có người nói ông hoang đường.

Cũng có người nói vị đích nữ như ta sau này chắc chắn sẽ rất thảm.

Người đầu tiên đem những lời ấy tới trước mặt ta là đường tỷ trong tộc, con gái của Tam thúc, Hứa Minh Châu.

Nàng lớn hơn ta hai tuổi, ngày thường thích nhất là tới phủ ta làm khách.

Lúc mẫu thân ta còn sống, Hứa Minh Châu đối với ta khách sáo vô cùng.

Sau khi mẫu thân qua đời, cách nói chuyện của nàng ta bắt đầu trở nên quanh co bóng gió.

Hôm đó nàng ta tới viện của ta, đúng lúc nhìn thấy Tần di nương đang dạy ta bắn cung.

Ta kéo cung đến mức cánh tay run lên.

Mũi tên bắn ra ngoài, còn cách hồng tâm tới nửa trượng.

Hứa Minh Châu dùng khăn tay che miệng cười.

“A Ninh muội muội, muội đây là đang bắn tên hay là đang tiếp thêm dũng khí cho đám kiến dưới đất vậy?”

Mặt ta lập tức nóng bừng.

Nếu là trước kia, có lẽ ta sẽ cúi đầu giả vờ như không nghe thấy.

Nhưng Liễu di nương vừa mới dạy ta rằng, người khác đưa đ /ao tới, chưa chắc phải dùng tay đón lấy.

Ta đặt cây cung xuống.

“Đường tỷ tới rồi.”

Nàng ta mỉm cười bước lại gần.

“Nghe nói Hầu gia mới nạp thêm bảy vị di nương, tỷ còn lo cho muội đấy. Hôm nay tới nhìn mới thấy là tỷ lo thừa rồi. Muội muội vẫn còn tâm trạng học bắn cung, xem ra sống rất tốt.”

Ta nhìn nàng ta.

“Cha ta lo không có người dạy dỗ ta, nên đặc biệt mời vài vị tiên sinh vào phủ.”

Hứa Minh Châu ngẩn người.

“Tiên sinh?”

Ta gật đầu.

“Đúng vậy.

Đỗ di nương dạy ta xem sổ sách, Tần di nương dạy ta cưỡi ngựa bắn cung, Hứa di nương dạy ta đọc sách. Nếu đường tỷ có hứng thú, cũng có thể cùng học.”

Sắc mặt nàng ta có chút không tự nhiên.

“Di nương thì vẫn là di nương, sao có thể gọi là tiên sinh được?”

Ta nghiêm túc nói:

“Người có bản lĩnh đều có thể làm tiên sinh.”

Tần di nương đứng bên cạnh khoanh tay trước ngực, khóe môi hơi cong lên.

Hứa Minh Châu nhìn thấy, sắc mặt càng thêm cứng đờ.

Rất nhanh nàng ta đổi sang chuyện khác.

“Đúng rồi, mẫu thân ta nói mấy cửa hàng mà thẩm mẫu để lại, muội còn nhỏ tuổi thế này e rằng không quản nổi. Chi bằng giao trước cho phụ thân ta giúp muội quản lý. Dù sao cũng là người một nhà, chắc chắn sẽ không bạc đãi muội.”

Tới rồi.

Trong lòng ta khẽ căng thẳng.

Trước đây ta sợ nhất chính là những lời như thế này.

“Đều là người một nhà.”

Năm chữ ấy vừa được nói ra.

Nếu ngươi từ chối, sẽ lập tức trở thành người hẹp hòi.

Ta quay đầu nhìn về phía hành lang.

Đỗ di nương đang ngồi ở đó uống trà.

Nàng không nói gì.

Chỉ khẽ gẩy một hạt bàn tính.

Tách.

Một tiếng rất nhẹ.

Thế nhưng lòng ta bỗng nhiên ổn định lại.

“Ta đang xem sổ sách của các cửa hàng rồi.”

Hứa Minh Châu cười nói:

“Xem sổ sách nào có dễ như vậy? Muội muội đừng cố tỏ ra mạnh mẽ.”

Ta đáp:

“Đúng là không dễ, cho nên mới phải học.”

Nàng ta còn muốn tiếp tục khuyên nhủ.

Ta đã lên tiếng trước:

“Nếu Tam thúc thật lòng muốn giúp đỡ, chi bằng trước tiên trả lại hai mùa tiền thuê đất mà năm ngoái ông ấy thay mẫu thân ta thu hộ. Hôm qua ta xem sổ sách, phát hiện khoản bạc đó vẫn chưa được ghi vào.”

Sắc mặt Hứa Minh Châu lập tức thay đổi.

“Tiền thuê đất gì? Ta không biết.”

Ta mỉm cười.

“Đường tỷ không biết cũng không sao. Quay về ta sẽ bảo quản gia mang sổ sách tới hỏi Tam thúc.”

Nàng ta miễn cưỡng nở một nụ cười.

“Muội muội bây giờ ngược lại rất biết ăn nói.”

Ta đáp:

“Vừa mới học được thôi.”

Nàng ta ngồi chưa đến thời gian uống hết một chén trà đã đứng dậy cáo từ.

Vừa thấy nàng ta rời đi, hai chân ta gần như mềm nhũn.

Tần di nương đưa tay đỡ lấy ta.

“Không tệ, không khóc.”

Ta nhỏ giọng nói:

“Con suýt nữa thì khóc rồi.”

Liễu di nương từ trong phòng đi ra, cười nói:

“Suýt thì không tính.”

Đỗ di nương đặt chén trà xuống.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...