“Ngày mai ta sẽ cùng cô nương tới gặp Tam lão gia.”
Ta có chút sợ hãi.
“Thật sự đi sao?”
“Đương nhiên. Lời đã nói ra thì phải làm.”
“Lỡ như Tam thúc nổi giận thì sao?”
Tần di nương cầm roi ngựa lên.
“Nếu ông ta nổi giận, vậy bảo ông ta ra ngoài chạy vài vòng.”
Ta không nhịn được bật cười.
Ngày hôm sau, Đỗ di nương dẫn ta tới phủ của Tam thúc.
Nàng mang theo sổ sách.
Mang theo quản gia.
Còn mang theo hai hộ viện thân hình cao lớn, vai rộng eo hẹp.
Tam thúc vốn dĩ còn tươi cười ra đón ta.
Nhưng vừa nhìn thấy hai hộ viện đi theo phía sau, nụ cười trên mặt ông lập tức nhạt đi vài phần.
Đỗ di nương nói chuyện vô cùng khách khí.
“Tam lão gia, cô nương tuổi còn nhỏ, có vài khoản sổ sách xem không hiểu, nên đặc biệt tới đây thỉnh giáo ngài.”
Nàng mở sổ sách ra.
“Năm ngoái, tiền thuê của hai cửa hàng ở phía nam thành là do ngài thay mặt thu hộ. Trên sổ ghi là hai trăm bốn mươi lượng bạc, nhưng phía phủ Hầu chỉ ghi nhận thực một trăm hai mươi lượng. Không biết một trăm hai mươi lượng còn lại có phải đã bị chậm trễ trên đường nên chưa kịp chuyển tới hay không?”
Sắc mặt Tam thúc lập tức xanh mét.
“Ngươi chỉ là một di nương, cũng dám tới hỏi ta về sổ sách sao?”
Đỗ di nương khẽ cười.
“Ta không dám. Cho nên cô nương cũng đã tới đây rồi.”
Lòng bàn tay ta đầy mồ hôi.
Nhưng ta vẫn ngẩng đầu nhìn Tam thúc.
“Tam thúc, đó là cửa hàng mà mẫu thân để lại cho con.”
Tam thúc chăm chú nhìn ta.
Ta không né tránh.
Cuối cùng, ông sai người mang ngân phiếu tới.
Một trăm hai mươi lượng bạc.
Cùng với một bức thư nói rằng sau này sẽ không tiếp tục thay mặt quản lý nữa.
Trên đường trở về phủ, ta siết chặt tờ ngân phiếu trong tay, cảm thấy nó còn nặng hơn bất kỳ món ban thưởng nào.
Đỗ di nương hỏi ta:
“Hôm nay cô nương học được điều gì?”
Ta đáp:
“Người thiếu nợ thường là người nói to nhất.”
Đỗ di nương ngẩn người một chút.
Sau đó bật cười rất lâu.
05
Sang tháng thứ hai kể từ khi các vị di nương vào phủ, Hiền phi nương nương trong cung mở tiệc xuân.
Gia quyến của các quan viên từ ngũ phẩm trở lên trong kinh thành đều có thể tham dự.
Vốn dĩ ta không muốn đi.
Sau khi mẫu thân qua đời, ánh mắt của rất nhiều người nhìn ta luôn mang theo vẻ thương hại.
Còn có người ngay trước mặt ta mà nói:
“Định Viễn hầu mới nạp thêm bảy vị di nương, sau này e rằng Hứa cô nương sẽ phải chịu không ít tủi thân.
”
Ta không thích nghe những lời như vậy.
Cũng không giỏi đáp lại.
Nhưng Nguyễn di nương lại nói:
“Phải đi.”
Ta hỏi:
“Vì sao?”
Nàng chọn cho ta một cây trâm bạch ngọc.
“Bởi vì nếu con không đi, người khác sẽ thay con bịa ra câu chuyện.”
Liễu di nương ở bên cạnh gật đầu.
“Con đi rồi, ít nhất lúc bọn họ bịa chuyện cũng phải nhìn sắc mặt con trước đã.”
Ta có chút căng thẳng.
“Nhỡ con nói sai thì sao?”
Hứa di nương ngồi bên cửa sổ lật sách, nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn ta.
“Nói sai thì quay về sửa lại. Con người không thể chỉ vì sợ sai mà trốn tránh cả đời.”
Nàng đưa quyển sách trong tay cho ta.
“Con đọc đoạn này xem.”
Ta cúi đầu nhìn xuống.
Đó là truyện ký về một vị Nữ hầu thời tiền triều.
Phu quân bà chiến tử nơi sa trường, nhi tử khi ấy còn nhỏ tuổi. Bà một mình đứng ra cai quản phong địa, suốt mười năm ổn định một phương, chưa từng để xảy ra bất cứ biến cố nào.
Hứa di nương nói:
“Con xem, trong sử sách đâu phải không có nữ tử biết quản gia trị sự. Chỉ là rất nhiều người không muốn để con nhìn thấy mà thôi.”
Ta hơi sững người.
Nàng lại nói:
“Nếu người khác nói nữ tử không nên xem sổ sách, không nên quản lý sự vụ, vậy trong lòng con trước tiên đừng tự thấy chột dạ. Chỉ khi con chột dạ, họ mới cảm thấy lời họ nói là đúng.”
Câu nói ấy, ta ghi nhớ suốt một thời gian rất dài.
Tống di nương giúp ta chọn y phục.
Nàng không chọn loại quá nhạt nhòa.
Cũng không chọn loại quá rực rỡ.
Một bộ xuân sam màu hạnh nhạt, bên ngoài khoác dải lụa choàng màu nguyệt bạch.
Nàng nói:
“Hiện giờ cô nương đã qua một trăm ngày chịu tang. Không thể ăn mặc quá rực rỡ, nhưng cũng không thể quá đạm bạc. Nếu quá mộc mạc, người khác sẽ nói phủ Hầu bạc đãi cô nương. Nếu quá lộng lẫy, người khác sẽ nói cô nương không hiểu quy củ. Thế này là vừa đẹp.”
Ta nhìn bản thân trong gương.
Lần đầu tiên cảm thấy, mặc y phục cũng giống như nói chuyện.
Đều là một loại học vấn.
Ngày dự tiệc trong cung, ta đi theo các vị phu nhân cùng tiến cung.
Cha ta không thể vào nội yến.
Trước lúc chia tay, ông nhìn ta, dường như có rất nhiều điều muốn nói.
Thế nhưng cuối cùng chỉ nói một câu:
“Đừng sợ.”
Ta gật đầu.
“Cha cứ yên tâm.”
Sau khi vào cung, quả nhiên rất nhanh đã có người tới thăm dò.
Chaporia
Bình Luận (0)