Thiên kim nhà Lễ bộ Thị lang mỉm cười hỏi ta:

“Hứa muội muội, nghe nói trong phủ muội có thêm bảy vị di nương, chắc hẳn rất náo nhiệt nhỉ?”

Lời nàng ta vừa dứt, mấy vị cô nương bên cạnh đều đồng loạt nhìn sang.

Ta biết.

Các nàng đang chờ xem ta khó xử.

Ta nâng chén trà trong tay, chợt nhớ tới những lời Liễu di nương từng dạy.

Vì thế ta mỉm cười.

“Đúng là rất náo nhiệt. Các vị di nương đều là người có bản lĩnh. Phụ thân sợ ta bỏ bê việc học nên đặc biệt mời các vị ấy dạy dỗ ta.”

Thiếu nữ kia sững người.

“Di nương dạy muội?”

“Đúng vậy. Đỗ di nương dạy ta xem sổ sách, Hứa di nương dạy ta đọc sách, Tần di nương dạy ta cưỡi ngựa bắn cung.”

Ta hơi ngừng lại, cố ý hỏi ngược nàng ta:

“Bình thường tỷ tỷ có học cưỡi ngựa bắn cung không?”

Sắc mặt nàng ta lập tức cứng lại.

“Nữ tử học những thứ đó để làm gì?”

Ta đáp:

“Để cường thân kiện thể. Lần trước ta đứng tấn, chỉ kiên trì được nửa tuần trà. Tần di nương còn nói căn cơ của ta quá kém, phải tiếp tục luyện thêm.”

Đôi mắt của một vị cô nương xuất thân tướng môn ngồi bên cạnh bỗng sáng lên.

“Muội cũng học cưỡi ngựa bắn cung sao?”

Ta gật đầu.

“Mới học thôi.”

Nàng ấy lập tức dịch ghế ngồi lại gần.

“Để ta dạy muội. Đứng tấn không thể chỉ cứng đầu gồng chịu đựng, phải biết cách vận lực.”

Cứ như vậy, đề tài bị chuyển hướng.

Những cô nương vốn đang chờ xem trò cười của ta, ngược lại bắt đầu nghe chuyện cưỡi ngựa bắn cung.

Ta âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng chưa kịp thả lỏng được bao lâu, Hứa Minh Châu đã tới.

Hôm nay nàng ta ăn mặc vô cùng xinh đẹp.

Một thân váy áo màu hồng nhạt, cây trâm vàng trên đầu lấp lánh đến mức khiến người khác hoa cả mắt.

Vừa ngồi xuống, nàng ta đã cười nói:

“A Ninh muội muội dạo này thật sự tiến bộ rồi. Nghe nói mấy hôm trước còn đích thân tới nhà ta hỏi sổ sách, hỏi đến mức ngay cả phụ thân ta cũng bị hỏi đến cứng họng.”

Lời này vừa thốt ra, xung quanh lập tức yên tĩnh trở lại.

Ta nhìn nàng ta một cái.

Nàng ta đang nhắc nhở mọi người rằng ta bất kính với trưởng bối, ép hỏi thúc phụ trong tộc.

Nếu là trước đây, chắc chắn ta sẽ hoảng hốt.

Nhưng lần này, ta không như vậy.

Ta nhớ tới đoạn truyện về vị Nữ hầu mà Hứa di nương từng cho ta đọc.

Nhớ tới câu nói:

“Trong lòng con trước tiên đừng tự thấy chột dạ.”

Vì thế ta lên tiếng:

“Đường tỷ nói đùa rồi.

Vốn dĩ đó là những cửa hàng mà mẫu thân để lại cho ta. Tam thúc chỉ thay mặt thu tiền thuê mà thôi. Trong sổ sách có vài chỗ chưa rõ ràng, ta tới hỏi một chút cũng là chuyện nên làm.”

Hứa Minh Châu nói:

“Giữa người một nhà với nhau, muội muội hà tất phải tính toán rõ ràng như vậy?”

Ta mỉm cười.

“Chính vì là người một nhà nên mới phải tính toán rõ ràng. Chỉ khi tính toán rõ ràng, sau này mới không làm tổn hại hòa khí.”

Một vị phu nhân ngồi bên cạnh khẽ gật đầu.

“Lời này quả thật rất có lý.”

Sắc mặt Hứa Minh Châu lập tức thay đổi.

Nàng ta còn muốn nói thêm điều gì đó, nhưng đúng lúc ấy, nữ quan bên cạnh Hiền phi nương nương bước tới truyền lời.

“Hiền phi nương nương nghe nói Hứa cô nương của phủ Định Viễn hầu biết xem sổ sách, muốn gặp mặt một lần.”

Trong lòng ta giật thót.

Hiền phi nương nương?

Muốn gặp ta?

Ta theo bản năng quay đầu nhìn về phía sau.

Nhưng nơi này không có các vị di nương.

Ta chỉ có thể tự mình đứng dậy.

Nữ quan dẫn ta tiến vào thiên điện.

Hiền phi nương nương khoảng hơn ba mươi tuổi, dung mạo ôn hòa, nhưng trên người lại tự mang theo uy nghiêm của bậc thượng vị.

Nàng đánh giá ta một lượt.

“Ngươi chính là Hứa Ninh?”

Ta hành lễ.

“Thần nữ Hứa Ninh, bái kiến nương nương.”

“Đứng lên đi. Nghe nói tuổi còn nhỏ mà ngươi đã biết tự mình kiểm tra sổ sách cho bản thân rồi sao?”

Mặt ta hơi nóng lên.

“Thần nữ chỉ mới xem qua vài quyển sổ sách, không dám nói là biết.”

Hiền phi bật cười.

“Biết mình chưa đủ khả năng để nói là biết, điểm này đã mạnh hơn không ít người rồi.”

Nàng ra hiệu cho người mang tới một quyển sổ cũ ghi chép chi tiêu của tiệc trà trong cung.

“Ngươi xem thử đi, cuốn sổ này có chỗ nào không ổn không?”

Ta ngây người.

Ngay cả nữ quan đứng bên cạnh nàng cũng sửng sốt một chút.

Ta chỉ có thể kiên trì nhận lấy rồi mở sổ ra.

Sổ sách không quá phức tạp, chỉ ghi chép mấy khoản như trà lá, điểm tâm, hoa quả và than sưởi.

Ta xem khoảng nửa tuần trà, rồi đưa tay chỉ vào một dòng.

“Nương nương, chỗ này không đúng.”

Hiền phi khẽ nhướng mày.

“Không đúng ở đâu?”

“Tiệc xuân dùng trà Long Tỉnh hái trước tiết Thanh Minh, sổ sách báo hai mươi cân. Nhưng nếu tính theo số người dự tiệc thì mười cân là đủ. Cho dù có tính thêm phần hao hụt, nhiều nhất cũng chỉ cần mười hai cân.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...