Hiền phi đưa mắt nhìn sang nữ quan bên cạnh.

Sắc mặt nữ quan lập tức hơi thay đổi.

Ta lại chỉ sang một dòng khác.

“Còn chỗ này nữa, số than báo lên cũng quá nhiều. Hôm nay thời tiết không lạnh, trong điện cũng chỉ đốt vài lò than nhỏ, không nên dùng đến từng ấy.”

Hiền phi không nói gì.

Trong lòng ta bắt đầu thấp thỏm.

Có phải ta nói quá nhiều rồi không?

Một lát sau, Hiền phi bật cười.

“Con gái của Định Viễn hầu quả thực được dạy dỗ rất tốt.”

Ta cúi đầu.

“Thần nữ không dám nhận. Là nhờ các vị di nương dạy dỗ chu đáo.”

Hiền phi khựng lại một chút.

“Bảy vị di nương sao?”

Ta gật đầu.

Hiền phi khẽ cười một tiếng.

“Khắp kinh thành đều nói phụ thân ngươi hồ đồ. Hiện tại xem ra, chưa chắc đã như vậy.”

Sau khi rời khỏi hoàng cung, trái tim ta vẫn còn đập rất nhanh.

Nhưng ta biết.

Có vài thứ đã khác rồi.

Trước đây mỗi khi người khác nhắc tới bảy vị di nương, đó là để cười nhạo ta.

Nhưng kể từ hôm nay trở đi, bọn họ không còn cười nổi nữa.

06

Ta được Hiền phi nương nương khen một câu trong yến tiệc trong cung.

Chuyện này lan truyền còn nhanh hơn cả gió.

Ngay ngày hôm sau, Tam thúc trong tộc đích thân tới phủ.

Ông mang theo lễ vật, trên mặt chất đầy ý cười.

“A Ninh à, mấy hôm trước là Tam thúc bận rộn quá nên hồ đồ. Những cửa hàng mà mẫu thân con để lại, sau này cứ để con tự quản lý. Nếu có chỗ nào không hiểu, Tam thúc sẽ giúp con.”

Nghe ông nói xong, ta không lập tức đáp lời.

Đỗ di nương đang ngồi sau bình phong uống trà.

Ta biết nàng đang nghe.

Vì thế ta nói:

“Đa tạ Tam thúc. Nhưng hiện giờ đã có người dạy dỗ con rồi, tạm thời không dám làm phiền thúc.”

Nụ cười trên mặt Tam thúc cứng lại đôi chút.

“Đều là người một nhà, không cần xa lạ như vậy.”

Ta đáp:

“Không phải xa lạ. Ngày lễ ngày tết vẫn giữ nguyên lễ nghĩa như trước. Chỉ là bạc tiền và sổ sách thì ai quản phần nấy.”

Tam thúc nhìn ta hồi lâu, cuối cùng cũng không cười nữa.

“A Ninh, lúc mẫu thân con còn sống, đối với tộc nhân luôn rất hào phóng.”

Trong lòng ta bỗng đau nhói.

Ông nhắc tới mẫu thân.

Điều ta sợ nhất chính là người khác nhắc tới mẫu thân.

Nhưng lần này, ta không lùi bước.

“Lòng dạ rộng rãi của mẫu thân là vì người thiện lương, chứ không phải vì người nợ ai.”

Tam thúc hoàn toàn sa sầm mặt mày.

“Những lời này là ai dạy con?”

Ta ngẩng đầu nhìn ông.

“Không ai dạy cả. Là tự con nghĩ ra.”

Cuối cùng Tam thúc phất tay áo bỏ đi.

Sau khi ông rời khỏi, hai chân ta có chút mềm nhũn.

Đỗ di nương bước ra từ sau bình phong, đưa cho ta một chén trà.

“Trả lời rất tốt.”

Ta nhận lấy chén trà, bàn tay vẫn còn run.

“Vừa rồi con sợ lắm.”

“Biết sợ mà vẫn nói được như vậy, đã là rất tốt rồi.”

Nàng đưa tay xoa đầu ta.

Động tác rất nhẹ nhàng.

Giống hệt như mẫu thân năm xưa.

Sống mũi ta cay xè, suýt chút nữa đã bật khóc.

Sau khi bảy vị di nương vào phủ, người bên ngoài không còn dám tùy tiện cười nhạo ta nữa.

Nhưng trong phủ cũng không phải hoàn toàn bình yên vô sự.

Một số hạ nhân thấy cha ta nạp tới bảy phòng di nương, cho rằng hậu viện phủ Hầu sắp loạn, bắt đầu âm thầm chọn phe đứng đội.

Có người lén mang lễ vật tới tặng Đỗ di nương, muốn nhờ nàng nói giúp vài lời trước mặt cha ta.

Có người tìm cách lấy lòng Nguyễn di nương, nói rằng có một cô cháu gái giọng hát rất hay, muốn đưa vào phủ hầu hạ.

Thậm chí còn có người ghé sát tai ta buôn chuyện.

“Cô nương à, ngày nào Tần di nương cũng mặc hồ phục, ở trong phủ thật sự quá nổi bật rồi.”

“Liễu di nương trước đây từng ở trà lâu, thân phận e rằng không được trong sạch.”

“Tạ di nương ngày nào cũng bày biện dược liệu, lỡ như một ngày nào đó…”

Mụ ta còn chưa nói hết câu đã bị ta ngắt lời.

Ta nhìn thẳng vào bà tử ấy.

“Lỡ như một ngày nào đó thế nào?”

Bà tử lập tức sững người.

Ta nói:

“Tạ di nương là y nữ được phụ thân ta mời vào phủ, cũng là tiên sinh dạy ta y lý. Nếu ngươi đã nghi ngờ người biết dược liệu sẽ làm chuyện khuất tất, vậy sau này trong phủ có bệnh cũng đừng mời phủ y nữa, kẻo ngươi lại nghi ngờ cả thuốc của đại phu.”

Bà tử sợ hãi đến mức lập tức quỳ sụp xuống đất.

Ta không phạt bà ta.

Chỉ bảo quản gia điều bà ta ra ngoại viện.

Sau khi nghe chuyện ấy, Liễu di nương mỉm cười hỏi ta:

“Vì sao cô nương không phạt nặng hơn một chút?”

Ta đáp:

“Bà ta chỉ đang nhìn hướng gió mà thôi.”

“Vậy cô nương đã nhìn rõ chưa?”

“Nhìn rõ rồi.”

“Nhìn rõ điều gì?”

Ta nói:

“Nếu ta không bảo vệ các vị, người trong phủ sẽ nghĩ các vị dễ bị bắt nạt. Nếu ta bảo vệ quá mức, người khác lại cho rằng ta ỷ thế hiếp người.”

Liễu di nương hài lòng gật đầu.

“Cho nên điều tới ngoại viện là vừa vặn nhất.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...