Ta bật cười.

“Là người dạy ta đó.”

Nàng lắc đầu.

“Là cô nương tự học được rồi.”

Ta bỗng nhiên cảm thấy bản thân dường như thật sự đã thay đổi đôi chút.

Không phải trở nên lợi hại hơn.

Chỉ là trước đây hễ nghe thấy chút động tĩnh hay phong thanh gì là trong lòng đã hoảng loạn.

Còn bây giờ, ta đã biết trước tiên phải phân biệt xem cơn gió ấy thổi tới từ phương nào.

07

Ngày ta tròn mười lăm tuổi, cha tổ chức cho ta một bữa tiệc sinh thần nhỏ.

Quy mô không lớn.

Chỉ mời vài vị phu nhân và tiểu thư quen biết tới dự.

Cả bảy vị di nương cũng đều có mặt.

Các nàng không ngồi ở bàn chính.

Nhưng ai nấy đều bận rộn một cách rất tự nhiên.

Đỗ di nương giúp ta kiểm tra danh sách quà mừng.

Tống di nương thay ta xem xét các loại vải vóc và trang sức mà từng phủ gửi tới.

Nguyễn di nương dạy ta cách đón tiếp khách khứa.

Liễu di nương đứng bên cạnh nhắc nhở ta về các mối quan hệ nhân tình thế thái giữa các phủ.

Tần di nương không có việc gì đặc biệt để làm, nên đứng canh ở ngoài cửa.

Nàng nói:

“Lỡ như có người tới gây sự thì còn có ta.”

Ta bật cười trêu nàng:

“Hôm nay là tiệc sinh thần, đâu phải lôi đài tỷ võ.”

Nàng đáp:

“Cũng gần như vậy thôi.”

Tạ di nương đã sớm kiểm tra toàn bộ hương liệu, trà và điểm tâm dùng trong yến tiệc.

Nàng nói:

“Không phải vì cảm thấy chắc chắn sẽ xảy ra chuyện. Chỉ là trước khi có chuyện, nhìn trước một lượt thì trong lòng sẽ yên tâm hơn.”

Hứa di nương lại xem qua một lần tờ thiệp cảm tạ mà tối qua ta vừa viết.

Nàng sửa giúp ta hai chữ.

“Không phải để con viết cho đẹp đến mức nào. Mà là để người khác vừa nhìn đã biết con là người có chừng mực và hiểu rõ mọi việc.”

Yến tiệc diễn ra được một nửa, chuyện ngoài ý muốn cuối cùng vẫn xuất hiện.

Phủ Tam thúc sai người mang tới một phần đại lễ.

Đó là một bộ trang sức khảm hồng bảo thạch.

Vừa mở hộp ra, cả đại sảnh đều yên tĩnh trong chốc lát.

Những viên hồng bảo thạch đỏ rực chói mắt, phần đế vàng cũng dày dặn nặng tay.

Nhìn qua quả thực vô cùng quý giá.

Hứa Minh Châu mỉm cười nói:

“Đây là quà sinh thần mà phụ thân ta đặc biệt chuẩn bị cho muội muội. Hiện giờ muội cũng đã trưởng thành rồi, cũng nên có vài món trang sức xứng đáng mới phải.”

Nghe qua thì câu nói ấy không có vấn đề gì.

Thế nhưng trong lòng ta lại cảm thấy có chút không thoải mái.

Tống di nương bước tới, nhìn bộ trang sức ấy một cái.

Nàng không chạm vào.

Chỉ khẽ thấp giọng hỏi ta:

“Cô nương có muốn nhận không?”

Ta cũng nhỏ giọng hỏi lại:

“Có chỗ nào không ổn sao?”

“Bảo thạch là thật, vàng cũng đủ tuổi. Chỉ là kiểu dáng quá cũ, nhìn giống như được tháo từ đồ cũ xuống rồi khảm lại. Hơn nữa màu sắc của hồng bảo thạch tuy đẹp, nhưng có hai viên đã bị nứt.”

Ta lập tức hiểu ra.

Bộ trang sức này có giá trị.

Nhưng không đủ thể diện.

Nếu ta nhận, người ngoài sẽ nói Tam thúc hào phóng.

Nhưng sau này nếu có người phát hiện hai viên bảo thạch bị nứt, lại sẽ nói ta nông cạn, vừa thấy hồng bảo thạch đã lập tức nhận lấy.

Ta ngẩng đầu nhìn Hứa Minh Châu.

Nàng ta cười vô cùng bình thản.

Ta cũng khẽ mỉm cười.

“Đường tỷ, món quà này quá quý giá, ta không thể nhận được.”

Sắc mặt Hứa Minh Châu hơi thay đổi.

“Muội muội đây là chê quà của ta sao?”

Ta đáp:

“Không phải chê. Chỉ là lúc sinh thời, mẫu thân từng dạy rằng giữa người thân với nhau, khi tặng lễ vật thì tấm lòng mới là điều quan trọng nhất, không nên quá nặng về giá trị. Bộ trang sức này nhìn qua đã biết không hề rẻ. Nếu ta nhận lấy, trong lòng thực sự không yên.”

Một vị phu nhân ngồi bên cạnh mỉm cười nói:

“Hứa cô nương thật hiểu chuyện.”

Hứa Minh Châu muốn nói gì đó.

Nhưng lại không tiện mở miệng.

Cuối cùng chỉ có thể bảo nha hoàn đóng chiếc hộp lại.

Nhưng chuyện vẫn chưa kết thúc.

Nửa sau của yến tiệc, một tiểu nha hoàn đột nhiên bưng bát canh lao ra từ phía bên cạnh, cứ thế đâm thẳng về phía ta.

Nếu thật sự va trúng.

Bộ y phục mới trên người ta chắc chắn sẽ bị hủy.

Mà ta cũng sẽ trở nên vô cùng chật vật trước mặt mọi người.

Thế nhưng nha hoàn ấy còn chưa kịp chạm tới ta, Tần di nương đã vươn tay túm lấy cổ áo phía sau của nàng ta.

Bát canh đổ hết xuống đất.

Tiểu nha hoàn sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu.

Tần di nương lạnh lùng hỏi:

“Ai sai ngươi tới đây?”

Tiểu nha hoàn chỉ biết khóc.

“Nô tỳ không cẩn thận, thật sự không phải cố ý.”

Tần di nương không nói gì.

Chỉ nhìn về phía ta.

Cả căn phòng cũng đồng loạt nhìn về phía ta.

Ta biết.

Đây là một phép thử.

Nếu ta nổi giận ngay tại chỗ, người khác sẽ nói ta cay nghiệt.

Nếu ta dễ dàng bỏ qua, những chuyện “không cẩn thận” như thế này về sau chỉ càng nhiều hơn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...