Ta suy nghĩ một lát rồi nói:
“Hôm nay có khách ở đây, không tiện thẩm vấn. Trước tiên đưa xuống dưới, canh giữ cẩn thận, đừng để bất kỳ ai tiếp xúc với nàng ta.”
Liễu di nương đứng bên cạnh khẽ gật đầu.
Yến tiệc tiếp tục diễn ra.
Ta đổi sang một chén trà khác.
Lòng bàn tay đã đầy mồ hôi.
Đến tối, mọi chuyện được điều tra rõ ràng.
Tiểu nha hoàn kia là người được phủ Tam thúc tiến cử, mới được mua vào phủ ta một hai hôm.
Đại nha hoàn bên cạnh Hứa Minh Châu đã đưa cho nàng ta hai lượng bạc, bảo nàng ta tìm cơ hội va vào ta một cái.
Tiểu nha hoàn ấy có một đệ đệ đang bệnh nặng ở nhà.
Vì cần tiền gấp nên mới đồng ý.
Sau khi nghe xong toàn bộ sự việc, ta trầm mặc rất lâu.
Nếu chiếu theo quy củ.
Ít nhất tiểu nha hoàn ấy cũng sẽ bị bán đi.
Nhưng khi Tạ di nương nghe thấy bốn chữ “đệ đệ bệnh nặng”, nàng khẽ ngước mắt nhìn ta một cái.
Nàng không hề mở miệng cầu tình.
Chỉ nói:
“Nếu cô nương muốn xác minh lời này là thật hay giả, ta có thể đi một chuyến.”
Ta gật đầu.
Tạ di nương lập tức đi ngay.
Nửa canh giờ sau, nàng quay trở về.
Trên người còn mang theo chút mùi thuốc nhàn nhạt.
“Là thật. Đứa trẻ đó sốt cao suốt ba ngày rồi. Trong nhà không có tiền mời đại phu. Nếu kéo dài thêm, tính mạng sẽ gặp nguy hiểm.”
Ta hỏi:
“Cứu được không?”
“Cứu được. Nhưng phải dùng thuốc.”
“Vậy thì cứu.”
Tạ di nương nhìn ta.
“Cô nương nghĩ kỹ rồi chứ? Cứu đệ đệ của nàng ta không có nghĩa là nha hoàn đó không sai.”
Ta đáp:
“Con biết.”
“Nàng ta hại con là sai.”
“Đệ đệ nàng ta bị bệnh cũng là thật.”
“Hai chuyện này phải tách riêng ra mà xử lý.”
Trong mắt Tạ di nương cuối cùng cũng xuất hiện một chút ý cười.
“Vậy thì tốt.”
Ta không đánh c /hết tiểu nha hoàn ấy.
Cũng không lập tức đem bán nàng ta đi.
Ta bảo Tạ di nương đi cứu đệ đệ nàng ta.
Đồng thời bảo quản gia đưa nàng ta cùng lời khai trở về phủ Tam thúc.
Trong thư chỉ viết một câu:
“Mạng người ta đã thay đường tỷ giữ lại, thể diện thì xin đường tỷ tự mình giữ lấy.”
Ngày hôm sau, phủ Tam thúc đã truyền ra tin tức.
Hứa Minh Châu bị cấm túc.
Cha ta hỏi:
“Vì sao con không làm lớn chuyện?”
Ta đáp:
“Bởi vì nàng ta chưa thành công.”
“Nhưng nàng ta đã muốn hại con.”
“Con biết.”
Ta nhìn cha mình.
“Nhưng nếu làm lớn chuyện, bên ngoài chỉ nói Hứa gia nội đấu.
Nàng ta mất mặt, con cũng mất mặt. Chi bằng để Tam thúc tự đóng cửa xử lý trong nhà.”
Cha ta nhìn ta rất lâu.
Đột nhiên bật cười.
“Nếu mẫu thân con nhìn thấy, nhất định sẽ rất vui.”
Vành mắt ta lập tức đỏ lên.
“Thật sao?”
“Thật.”
Đêm hôm đó, ta ngồi trước bài vị của mẫu thân rất lâu.
Ta đem từng chuyện mình học được trong khoảng thời gian gần đây kể lại cho người nghe.
Kể rằng Đỗ di nương dạy ta xem sổ sách.
Tần di nương ép ta đứng tấn.
Liễu di nương dạy ta cách nói chuyện.
Tạ di nương cứu đệ đệ của tiểu nha hoàn kia, đồng thời cũng dạy ta cách tách biệt lỗi lầm và nỗi khổ của một con người để nhìn nhận.
Nguyễn di nương nói dáng đi của ta giống như đang bị con đường đuổi theo phía sau.
Tống di nương dạy ta nhận biết những vết nứt trên bảo thạch.
Hứa di nương bắt ta đọc sử thư, đọc đến nửa đêm mệt quá ngủ gục ngay trên bàn.
Nói tới nói lui, cuối cùng ta lại bật khóc.
“Mẫu thân, hình như con không còn sợ hãi như trước nữa rồi.”
Hương khói lặng lẽ cháy.
Không có ai trả lời ta.
Nhưng ta biết.
Người đã nghe thấy.
08
Mùa xuân năm sau, cha ta nhận được thánh chỉ, phải dẫn quân tới biên cảnh phía Bắc.
Biên quan không yên ổn.
Trong triều không có ai thích hợp hơn ông.
Ta biết lần này ông đi.
Ít thì nửa năm.
Nhiều thì một năm.
Nếu là trước đây, chắc chắn ta sẽ hoảng loạn.
Bởi vì một khi cha ta rời đi, trong phủ Hầu sẽ chỉ còn lại một mình ta là chủ nhân.
Người trong tộc.
Người bên ngoài.
Tất cả đều sẽ dõi mắt nhìn chằm chằm vào phủ Định Viễn hầu.
Nhưng lần này, ta chỉ hỏi:
“Bao giờ cha xuất phát?”
Cha ta nhìn ta.
“Ba ngày nữa.”
“Lương thảo đã chuẩn bị đầy đủ chưa?”
Ông ngẩn người.
“Con hỏi chuyện đó làm gì?”
“Nếu lương thảo đi qua quan thương thì trên đường rất dễ bị chậm trễ. Trong tuyến thương đạo Tây Bắc mà mẫu thân để lại còn có hai cửa hàng. Con đã xem qua sổ sách rồi, chưởng quỹ đều là người đáng tin cậy. Có thể trước tiên điều động một đợt lương khô và dược liệu cho cha, đợi tới biên cảnh rồi mới thanh toán với quân doanh cũng không muộn.”
Cha ta cứ thế ngẩn ngơ nhìn ta.
Ngược lại ta có chút không được tự nhiên.
“Có phải con nói sai rồi không?”
Ông đột nhiên bật cười.
“Không.”
Vành mắt ông hơi đỏ lên.
“A Ninh của chúng ta thật sự đã trưởng thành rồi.”
Chaporia
Bình Luận (0)