Ba ngày sau, ta tiễn ông xuất chinh.
Bảy vị di nương đều đứng phía sau ta.
Trước khi lên ngựa, cha ta thấp giọng nói với ta:
“Trong phủ giao cho con. Nếu có người bắt nạt con, không cần nhẫn nhịn.”
Ta đáp:
“Cha cứ yên tâm.”
Ông nhìn bảy vị di nương phía sau lưng ta một cái, rồi lại hạ thấp giọng hơn nữa.
“Các nàng ấy cũng giao cho con.”
Ta sững người.
Từ trước tới nay, ta vẫn luôn cho rằng các nàng đang bảo vệ ta.
Hóa ra trong mắt cha ta.
Sẽ có một ngày, người cần đứng ra bảo vệ các nàng lại là ta.
Ta khẽ gật đầu.
“Con hiểu rồi.”
Sau khi cha ta rời kinh, quả nhiên có người bắt đầu tới thăm dò.
Người đầu tiên tới là Tam thúc.
Ông ta nói trong tộc muốn tạm thời thay phủ Hầu quản lý vài điền trang, tránh cho một cô nương như ta xử lý không thuận tiện.
Ta mời ông ta uống nửa chén trà.
Sau đó đem toàn bộ sổ sách điền trang, danh sách tá điền và chi tiết thu hoạch lần lượt bày ra trước mặt.
“Nếu Tam thúc thật sự muốn giúp đỡ, chi bằng trước tiên xem giúp con hệ thống kênh dẫn nước ở mấy nơi này sửa sang thế nào rồi. Sổ sách con biết xem, người con cũng biết dùng, nên không dám làm phiền ngài quản lý nữa.”
Tam thúc không chiếm được lợi lộc gì.
Lại có vài vị phu nhân tới phủ.
Trong lời nói ngoài mặt đều mang ý muốn mai mối cho cha ta.
Các nàng nói phủ Hầu không thể không có chủ mẫu.
Ta mỉm cười đáp:
“Trước lúc xuất chinh, phụ thân đã dặn dò mọi việc trong phủ tạm thời do ta quản lý. Nếu thật sự muốn tục huyền, cũng nên đợi sau khi người trở về kinh rồi tự mình quyết định.”
Có người nói ta tuổi còn nhỏ, không hiểu những chuyện này.
Nguyễn di nương đứng bên cạnh rót thêm trà cho ta.
Ta thong thả đáp:
“Quả thực ta không hiểu chuyện làm mai cho phụ thân. Nhưng ta hiểu một đạo lý. Phụ thân không có mặt ở kinh thành, người khác thay người nói chuyện hôn sự, như vậy không thích hợp.”
Vị phu nhân kia lập tức lộ vẻ lúng túng.
Cũng có người tìm tới bảy vị di nương.
Muốn từ các nàng mà châm ngòi ly gián.
Nói rằng các nàng danh phận thấp kém, ở lại phủ Hầu rốt cuộc cũng không có chỗ dựa, chi bằng sớm tính đường lui cho mình.
Lúc Liễu di nương trở về kể lại chuyện đó cho ta nghe, nàng thậm chí còn cười rất vui vẻ.
“Vị phu nhân đó nói rằng có thể tìm cho ta một nơi nương tựa tốt.”
Ta hỏi:
“Vậy người trả lời thế nào?”
Liễu di nương nhấp một ngụm trà.
“Ta nói đồ ăn ở phủ Hầu rất ngon, cô nương cũng rất tốt, tạm thời ta chưa muốn đi đâu cả.”
Tần di nương ngồi bên cạnh lên tiếng:
“Không ai tới tìm ta.”
Ta nhìn cây roi ngựa đặt bên tay nàng.
“Có lẽ là không dám.”
Mọi người đều bật cười.
Những ngày tháng cứ thế chậm rãi trôi qua.
Ta bắt đầu thật sự quản lý phủ Hầu.
Mỗi ngày xem sổ sách, gặp quản sự, xử lý các mối quan hệ qua lại.
Những lúc bận rộn, đôi khi cũng cảm thấy phiền lòng.
Có lúc ta cũng muốn lười biếng một chút.
Nhưng Đỗ di nương sẽ đặt sổ sách tới trước mặt ta.
“Cô nương, sổ sách hôm nay đây.”
Ta nằm úp sấp trên bàn giả c /hết.
“Đỗ di nương, con đau đầu.”
Tạ di nương lập tức bước tới bắt mạch cho ta.
“Mạch tượng ổn định, vẫn xem được.”
Ta: “…”
Bảy vị di nương không hề nuông chiều ta.
Nhưng các nàng cũng không phải chỉ biết ép buộc ta.
Khi ta mệt, Nguyễn di nương sẽ giúp ta xoa bóp vai.
Khi ta phiền lòng, Liễu di nương sẽ ngồi trò chuyện cùng ta.
Khi luyện bắn cung đến mức tay bị trầy rách, Tần di nương sẽ tự tay quấn vải cho ta.
Khi đọc sách buồn ngủ, Hứa di nương sẽ kể cho ta nghe vài giai thoại thú vị trong dã sử.
Tống di nương còn may cho ta một chiếc hộ uyển, trên đó thêu một chữ “Ninh” nho nhỏ.
Nàng nói:
“Sau này cô nương còn phải viết rất nhiều chữ, còn phải cầm rất nhiều thứ, đôi tay này phải được bảo vệ thật tốt.”
Ta nhìn chiếc hộ uyển ấy, vành mắt hơi nóng lên.
Đột nhiên ta cảm thấy, thứ mà mẫu thân để lại cho ta không phải là bảy vị di nương.
Mà là bảy con đường.
Mỗi một con đường đều đẩy ta tiến thêm về phía trước một bước.
09
Nửa năm sau khi cha ta xuất chinh, biên quan truyền về tin thắng trận.
Cùng lúc đó, kinh thành cũng xuất hiện phiền phức mới.
Tam thúc liên kết với vài vị trưởng bối trong tộc, cầm theo tộc quy tới tận phủ.
Bọn họ nói nữ tử không thể một mình nắm giữ sản nghiệp của phủ Hầu.
Nói rằng tuổi ta ngày càng lớn, cũng nên bàn tới chuyện hôn sự rồi.
Nói rằng những cửa hàng và điền trang mà mẫu thân để lại sau này đều sẽ trở thành của hồi môn, không thích hợp để ta tiếp tục đích thân kinh quản lý.
Cuối cùng, bọn họ đề nghị lập một công khoản của tộc, thay ta quản lý toàn bộ tài sản, đợi tới lúc xuất giá rồi mới giao lại.
Nghe thì đường hoàng chính đáng.
Chaporia
Bình Luận (0)