Nhưng thực chất vẫn là muốn nuốt trọn đồ của ta.
Hôm đó, chính sảnh ngồi chật kín người.
Tam thúc ngồi ở vị trí đầu tiên, bày ra dáng vẻ trưởng bối.
“A Ninh, Tam thúc cũng là vì muốn tốt cho con. Một cô nương như con ngày nào cũng xem sổ sách, gặp quản sự, truyền ra ngoài thật sự không hay.”
Ta nhìn ông.
“Không hay ở chỗ nào?”
Ông lập tức bị hỏi đến nghẹn lời.
Một vị tộc thúc khác ho khan một tiếng.
“Nữ tử dù sao cũng phải lấy danh tiếng làm trọng.”
Ta nói:
“Con không trộm không cướp, quản lý chính cửa hàng và điền trang của mình, vậy tổn hại danh tiếng ở đâu?”
Ông ta nhíu mày.
“Đứa nhỏ này, sao lúc nào cũng thích cãi lại trưởng bối?”
Ta không đáp.
Đỗ di nương đứng phía sau lưng ta, đưa tới một quyển sổ.
Hứa di nương cũng đứng bên cạnh, trên tay cầm vài đoạn tiền lệ cũ mà mấy ngày trước nàng đã giúp ta chỉnh lý lại.
Ta đặt quyển sổ lên bàn.
“Nếu hôm nay các vị thúc bá đều có mặt ở đây, vậy vừa hay. Trong nửa năm qua, khi kiểm tra sổ sách, con phát hiện trong tộc đã vay bạc từ các cửa hàng của mẫu thân con với tổng số tiền là ba nghìn hai trăm lượng. Toàn bộ giấy vay nợ đều ở đây.”
Sắc mặt Tam thúc lập tức đại biến.
“Con đang nói bậy cái gì vậy?”
Ta mở sổ ra.
“Năm Cảnh Hòa thứ hai mươi mốt, Tam thúc vay tám trăm lượng bạc để tu sửa từ đường.”
“Năm Cảnh Hòa thứ hai mươi hai, Ngũ thúc vay năm trăm lượng bạc để xoay vòng vốn cho cửa hàng vải.”
“Năm Cảnh Hòa thứ hai mươi ba, tộc học sửa chữa, vay một nghìn lượng bạc.”
Ta đọc từng khoản một.
Đọc từng dòng một.
Cả chính sảnh càng lúc càng yên tĩnh.
“Những khoản bạc này năm đó đều do mẫu thân con cho vay ra ngoài. Khi người còn sống, người chưa từng thúc giục đòi lại. Hiện giờ mẫu thân đã không còn, con là nữ nhi của người, đương nhiên phải hỏi cho rõ ràng.”
Tam thúc tức đến mức đập mạnh xuống bàn.
“Hứa Ninh, con muốn tính sổ với cả tộc sao?”
Ta nhìn ông.
“Đúng vậy.”
Lần này, ta không vòng vo nữa.
Cũng không lùi bước.
“Giữa thân tộc qua lại với nhau, có thể có tình nghĩa. Nhưng tình nghĩa ấy không thể mãi mãi lấy từ của hồi môn của mẫu thân con mà chi trả.”
Sắc mặt Tam thúc xanh mét.
“Nữ tử quản tiền bạc, chung quy vẫn không ra thể thống gì.”
Lời này vừa dứt, Hứa di nương đã bước lên phía trước một bước.
Ngày thường giọng nói của nàng luôn ôn hòa.
Nhưng lần này lại vô cùng vững vàng.
“Tam lão gia, tiền triều từng có một vị Nữ hầu thay mặt quản lý phong địa suốt mười năm mà không xảy ra biến cố. Triều ta cũng có tiền lệ công chúa thay mặt quản lý thực ấp. Cô nương quản lý của hồi môn mà mẫu thân để lại, vừa không vượt lễ nghi, cũng không vượt quyền hạn.”
Tam thúc nhìn nàng, sắc mặt cực kỳ khó coi.
“Nơi này có phần cho ngươi lên tiếng sao?”
Ta lập tức nói:
“Hứa di nương là tiên sinh của con. Hôm nay con mời nàng đứng ở đây chính là để giúp con tra cứu tiền lệ cũ.”
Hứa di nương nhìn ta một cái.
Trong lòng ta vẫn còn sợ.
Nhưng ta không cúi đầu.
Tam thúc lại quay sang nhìn ta.
“Phụ thân con không có mặt ở đây, con liền dám làm càn như vậy sao?”
Tần di nương bước lên một bước.
Bàn tay đặt lên chuôi roi ngựa.
Ta giơ tay ngăn nàng lại.
“Không cần.”
Ta nhìn Tam thúc.
“Cho dù phụ thân con không ở đây, con vẫn mang họ Hứa.”
“Những thứ mẫu thân để lại, con giữ được.”
Lời vừa dứt.
Ngoài cửa đột nhiên truyền tới một giọng nói.
“Nói rất hay.”
Tất cả mọi người đồng loạt quay đầu.
Là nữ quan bên cạnh Hiền phi nương nương.
Nàng dẫn theo hai cung nhân bước vào.
Trên tay còn bưng phần ban thưởng.
“Hiền phi nương nương nghe nói Hứa cô nương quản gia có phương pháp, đặc biệt ban thưởng một cây ngọc như ý và bốn tấm cung đoạn.”
Sắc mặt Tam thúc lập tức trắng bệch.
Nữ quan nhìn khắp mọi người trong đại sảnh, mỉm cười nói:
“Nương nương còn dặn rằng, nữ tử biết quản gia là bản lĩnh. Hứa cô nương tuổi còn nhỏ mà đã có thể giữ vững sản nghiệp do mẫu thân để lại, rất tốt.”
Lời này vừa thốt ra.
Những vị thúc bá trong tộc lập tức không còn ai dám mở miệng nữa.
Ta đứng dậy tạ ân.
Sau khi nữ quan rời đi, cả chính sảnh yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.
Tam thúc miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
“A Ninh, hôm nay chỉ là hiểu lầm thôi.”
Ta cũng cười.
“Nếu đã là hiểu lầm, vậy chuyện trả lại số bạc đã vay, các vị thúc bá định khi nào hoàn trả đây?”
Tam thúc hoàn toàn không cười nổi nữa.
Cuối cùng, trong tộc quyết định phải trả hết trong vòng ba tháng.
Nếu nhất thời không trả nổi thì dùng điền sản và cửa hàng để gán nợ.
Đợi tất cả mọi người rời đi.
Ta mới phát hiện lưng áo mình đã ướt đẫm mồ hôi.
Liễu di nương đưa cho ta một chén trà nóng.
Chaporia
Bình Luận (0)